DỊCH: MIN
Hoắc Kiêu cầm hộp đồ chuyển phát nhanh quay về tòa nhà văn phòng, lúc đẩy cửa anh nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện, là Chu Dĩ đang gọi điện thoại.
"Sao lại làm ca đêm thế?"
"Chẳng phải cậu bảo năm nay bệnh viên cho các cậu nghỉ phép năm sao, lúc nào mới được nghỉ thế? Mau tới đây chơi với tớ."
Hoắc Kiêu bắt được từ khóa quan trọng, đôi mắt bỗng sáng lên, bất giác thả chậm bước chân, vểnh tai lên nghe ngóng nội dung cuộc đối thoại của hai người họ.
"Được thôi, vậy cậu làm đi, bai bai, công việc vất vả rồi.
" Chu Dĩ cúp điện thoại, cầm cốc lên đi rót nước, trông thấy Hoắc Kiêu đứng ở ngoài cửa không nhúc nhích, cô giơ tay lên khua khoắng trước mặt anh, "Sao lại đứng im ở đây?"
Hoắc Kiêu bừng tỉnh: "Hả."
Chu Dĩ híp mắt nhìn anh: "Có việc?"
Hoắc Kiêu lắc đầu, nét mặt khôi phục như thường: "Không sao."
Anh ngồi về vị trí của mình, cầm con dao văn phòng trong hộp ra để mở hộp đồ.
Chu Dĩ thấy anh cầm một chiếc hộp nhỏ sang chảnh bằng gỗ ra, tò mò hỏi: "Mua đồ tốt gì thế?"
Hoắc Kiêu mở ra, đẩy tới trước mặt Chu Dĩ cho cô xem.
Trông thấy món đồ bên trong, Chu Dĩ kìm lòng không đầu oa lên một tiếng, cô cầm chiếc cài ngực trong hộp ra, là con thỏ cầm đồng hồ trong [Alice ở xứ sở thần tiên], tạo hình lập thể hệt như thật, hoa văn tỉ mỉ mà phức tạp, nhìn kĩ cũng không thấy bất cứ tì vết nào, cầm trong tay có cảm giác rất đắt đỏ, không giống như đồ có thể mua được ở những cửa hàng trang sức bình thường.
"Cái này đắt lắm đúng không?"
Hoắc Kiêu khoanh tay ngả người ra ghế, hờ hững nói: "Bạn tôi có mở một cửa hàng trang sức cổ, cũng tạm, không đắt lắm."
Chu Dĩ đặt chiếc cài ngực về trong hộp, hóng hớt nói: "Tình hình gì đây hở thầy Hoắc? Tặng ai đấy?"
Hoắc Kiêu đậy nắp hộp lại rồi bỏ vào trong ngăn kéo, không trả lời chính diện: "Cô đoán xem."
Chu Dĩ cũng chẳng buồn dính chiêu này của anh, cô bưng cốc nước lên về chỗ ngồi của mình: "Tôi không đoán, anh thích thì nói."
Hoắc Kiêu cười cười, mở máy tính của mình ra, nhớ tới một chuyện, anh quay sang hỏi Chu Dĩ: "Cô Chu này, có thể thương lượng một chuyện không?"
Chu Dĩ ngẩng đầu lên: "Nói."
Hoắc Kiêu khoanh hai tay đặt sau lưng ghế, chớp mắt cười nói: "Môn tình hình quốc gia của học kì sau cho tôi lên đi."
Chu Dĩ đã nhìn thấy tâm tư của anh: "Thế tôi dạy thay anh môn nào?"
"Viết luận của năm hai nhường cho cô."
Chu Dĩ chẳng buồn nghĩ ngợi từ chối thẳng thừng: "Không thèm, anh hỏi Aaron xem thầy ấy có bằng lòng không đi."
Hoắc Kiêu chậc một tiếng: "Chị ơi, cầu xin chị đấy."
Chu Dĩ làm ra vẻ do dự: "Cũng không phải không được, vậy anh nói cho tôi biết chiếc cài ngực kia anh tặng ai đi?"
Hoắc Kiêu tránh khỏi tầm mắt của cô, kéo ghế lại ngồi thẳng lên: "Thế thì tôi vẫn nên đi hỏi Aaron xem sao."
Chủ nhiệm nhanh chóng thông báo cuộc họp, trên đường lên phòng họp tầng hai, Chu Dĩ cứ nắm lấy chuyện này không buông: "Rốt cuộc là ai đấy? Là giáo viên trong trường chúng ta à?"
Hoắc Kiêu bị cô hỏi thấy phiền, trả lời cô nửa câu sau: "Không phải."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!