Chương 16: Cơn Gió Lùa Đáng Ghét

DỊCH: MIN

Vương Nhược Hàm ngây người nhìn Tần Dã: "Hả…."

Tần Dã thu hồi tầm mắt, hai tay đặt lên vô lăng, cười nhẹ một cái: "Lần trước em bảo đi cùng bạn tới, anh mới đi vào xem thử, trong đó cũng chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi, hình như họ Hoắc? Là cậu ta đúng không?"

Vương Nhược Hàm vô thức há miệng phủ nhận: "Không phải."

"À, vậy anh đoán nhầm rồi."

Vương Nhược Hàm cắn môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao bỗng nhiên lại nói tới chuyện này thế ạ?"

Tần Dã nhìn cô một cái, hiểu ý cười nói: "Anh muốn hỏi em từ lâu rồi, không phải thật à?"

Vương Nhược Hàm lắc đầu: "Không phải."

"Yên tâm đi, mời em với dì dùng bữa không có ý gì khác, chỉ là mẹ anh cảm thấy hình như từ sau khi em chuyển khoa thì hơi xa cách với nhà anh, chúng ta lại bởi những lời kia không qua lại với nhau mấy nữa, không muốn vì người khác mà quan hệ xa cách."

Vương Nhược Hàm thở phào một hơi: "Như vậy à."

Thời gian vẫn còn sớm, Tần Dã thở dài một tiếng, nhân cơ hội này kiếm người trút bầu tâm sự: "Dạo này mẹ anh lại bắt đầu bận rộn chuyện không đâu, giục anh kết hôn."

Vương Nhược Hàm gãi đầu: "Thế nhưng anh và Dung Hoan chia tay mới mấy tháng thôi mà."

"Ừ.

" Tần Dã nặng nề thở dài, nở nụ cười chua chát, "Bà ấy nói anh lãng phí thời gian năm năm, nên vội rồi."

Anh ta với lấy hộp kẹo bạc hà, đổ vào tay mình hai viên, sau đó đưa cho Vương Nhược Hàm: "Hai hôm nữa lại phải gặp một cô gái, nói là nhỏ hơn anh ba tuổi, là sinh viên xuất sắc mới du học về."

Vương Nhược Hàm nhét kẹo vào trong miệng: "Vậy anh đi gặp cô ấy không?"

"Gặp thôi, trước đó đã từ chối mấy người rồi."

Vương Nhược Hàm nhìn anh một cái, cô cẩn thận hỏi: "Vậy Dung Hoan thì sao?"

Ý cười trên mặt Tần Dã nhạt đi: "Cô ấy thế nào?"

"Nếu như chị ta biết anh đi xem mắt, sẽ không đơn giản như hồi làm loạn trong khoa răng hàm mặt đâu, mà là đập luôn thành Kim Lăng đấy."

Tần Dã bị cô chọc cười: "Nào có khoa trương như vậy chứ."

Vương Nhược Hàm nhún vai: "Dù sao ai cũng nhìn ra được chị ta thích anh bao nhiêu, anh không thử dỗ thêm xem sao, nói không chừng chị ta sẽ hết giận đấy."

"Không dỗ nữa."

"Hả?"

Tần Dã đè giọng: "Lần này là anh đề nghị chia tay."

Vương Nhược Hàm ngạc nhiên nhìn anh, không thể tin nổi: "Anh đề nghị à?"

"Ừ.

" Tần Dã gật đầu, "Kết thúc thật rồi."

"Vì sao…."

Dưới ánh đèn vàng vọt trong xe, Vương Nhược Hàm tỉ mỉ đánh giá người đàn ông trước mặt, bao nhiêu năm nay, biến hóa của anh cũng rất lớn, trước kia ấm áp dịu dàng, hiện giờ Tần Dã chín chắn kiệm lời, luôn cười rất nhạt, không còn tự nhiên phóng khoáng vô lo vô nghĩ như trước kia nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!