DỊCH: MIN
Bầu không khí là một thứ gì đó rất lạ kì, có thể tạo ra sự lãng mạn hoặc giả tưởng, nhưng đủ để khiến con người ta ngã vào chiếc bẫy.
Sau lưng được mây mù sớm mai vờn quanh, không khí sáng sớm rất trong lành, gió cũng rất mát mẻ.
Trong một môi trường như thế này, yên lặng đối mắt với một người, không thể nói được lời nào, nhưng dường như đều nói hết ra rồi.
Suýt chút nữa Hoắc Kiêu đã bị bầu không khí này lừa gạt lần nữa, trái tim phập phồng tiếp tục nặng nề vô hạn.
May mà trước khi tới đây anh đã chuẩn bị kĩ càng, anh vẫn khá kiên định, tỉnh táo điều chỉnh lại tình cảm của mình, tặng cho cô lời chúc phúc, sau đó từ biệt nhau.
Trên cao tốc về Thân thành, có ngang qua một trạm phục vụ, Hoắc Kiêu rẽ vào và dừng xe lại.
Anh rút chìa khóa ra, hỏi Lâm San: "Con đi mua cốc cà phê, mẹ có cần mua gì không?"
Lâm San đang xem thứ gì đó, bà chẳng buồn ngẩng đầu nói: "Không cần, con tự đi đi."
Hoắc Kiêu xuống xe một mình, vươn vai hoạt động gân cốt, dạo này anh luôn cảm thấy vùng cổ nhức mỏi, nhưng không dám nói với mẹ mình, sợ lại bị quở mắng một trận.
Anh mua xong cà phê thì quay lại, lên xe sau đó liếc sang bên cạnh, Lâm San đang lướt xem dòng thời gian, bấm mở từng tấm ảnh rồi phóng to lên, nhìn mấy giây sau đó lướt sang tấm tiếp theo.
Anh nhận ra người trên tấm ảnh, là dì Văn.
Văn Ánh Mai.
Hoắc Kiêu hớp một ngụm cà phê, anh không nhịn nổi cười thầm: "Con nói này mẹ, rốt cuộc là mẹ ghét dì ấy hay là yêu mà không biết?"
Lâm San ngẩng đầu lên nhìn anh, gương mặt vô cùng ngạc nhiên: "Con đang nói gì đấy?"
Hoắc Kiêu đặt cốc cà phê xuống, khởi động xe: "Không ạ, chỉ tò mò thôi, rốt cuộc hai người có khúc mắc gì? Người ta cướp học bổng hay là cướp vị trí đứng đầu của mẹ?"
Lâm San cao giọng phủ nhận: "Sao có thể được? Đương nhiên là không phải, mẹ luôn đứng vị trí thứ nhất có được hay không?"
"Vậy thì tại sao ạ? Dì ấy và giáo sư Hoắc từng yêu đương?"
"Vậy thì càng không thể, người ta làm sao mà nhìn trúng bố con chứ."
Hoắc Kiêu cười cười, câu này đúng là giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, đẩy bản thân bà vào trong đó luôn, xem ra không phải lúc nào mẹ anh cũng minh mẫn thông tuệ, không thể công kích.
"Còn nữa, ai nói mẹ ghét bà ta.
" Lâm San cúi đầu xuống, tiếp tục xem mấy tấm còn lại.
Hoắc Kiêu không ngừng oán thầm, còn không phải là ghét à, bữa cơm lần trước mỗi câu nói hệt như gương cung bạt kiếm, ngay cả nhân viên phục vụ cũng nhìn ra hai người có vấn đề rồi.
Qua một lát, cuối cùng Lâm San buông điện thoại xuống, hỏi Hoắc Kiêu: "Ấy, con với cô y tá kia thế nào rồi?"
Hoắc Kiêu ngẩn người, hời hợt nói: "Không thế nào."
Hiển nhiên Lâm San không có sở trường trò chuyện với con trai về vấn đề tình cảm, chẳng có chút hàm lượng kỹ thuật nào, hỏi toạc ra: "Mẹ trông dáng vẻ này của con, chẳng phải rất thích người ta sao? Vẫn chưa xác định quan hệ à?"
"Là bạn bè.
" Hoắc Kiêu mím môi, "Hơn nữa cô ấy ở Kim Lăng, con lại ở Thân thành, không thích hợp."
Lâm San khịt mũi cười một tiếng: "Con đúng là được di truyền từ bố mình, lần đầu tiên ông ấy từ chối mẹ cũng lấy lý do này, nói yêu xa không đáng tin."
Hoắc Kiêu hỏi: "Vậy sau đó thì sao ạ? Sao hai người lại ở bên nhay thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!