DỊCH: MIN
Vương Nhược Hàm lười không muốn chạy tới nhà ăn, nên bữa tối thường chỉ là một cốc sữa bò và một túi bánh bì chống đói.
Y tá trưởng Tiết Hồng Băng dắt con gái vào trong phòng nghỉ, trông thấy cô lại gặm bánh mì, nỗi lòng của người mẹ lại nổi lên, kìm lòng không đậu cằn nhằn nói: "Nhược Hàm à, em cũng đừng lúc nào cũng ăn cái này chứ, cùng lắm là gọi đồ ăn ngoài gần đây này."
Vương Nhược Hàm cắn bánh mì nói: "Em biết rồi."
Tiết Hồng Băng lườm cô: "Lần nào em cũng nói biết rồi, có lần nào nghe vào tai không?"
Vương Nhược Hàm cười hì hì với chị ta, khẽ véo gương mặt của Tiểu Duyệt: "Lại đi làm cùng mẹ em hả?"
Tiết Hồng Băng thở dài, bất lực nói: "Tối nay bố nó có buổi xã giao, trong nhà không có ai cả, chỉ đành đưa tới bệnh viện thôi."
Vương Nhược Hàm khá thích cô bé này, mỗi lần gặp là không chịu được đi sờ bóp má, cô lấy một thanh sô cô la trong túi ra, hỏi Tiểu Duyệt: "Ăn không?"
Tiết Hồng Băng thấy vậy vội ngăn cản: "Ấy, ấy, ấy, đừng cho nó, dạo này đang thay răng.
Em nói một y tá chuyển từ khoa răng hàm mặt sang đây còn thích cho trẻ con ăn kẹo thế."
Vương Nhược Hàm cười cười, thu tay lại, uống nốt cốc sữa bò sau đó ném vỏ vào thùng rác, đứng dậy nói: "Vậy em ra ngoài trước nhé chị."
Tối này không bận lắm, Vương Nhược Hàm ngồi ở sau trạm y tá viết ghi chép, Tiểu Duyệt ngồi bên cạnh cô xem sách ngoại khóa.
Cô bé rất yên tĩnh, chăm chú nhìn vào trang sách, khiến người ta khá yên tâm.
Vương Nhược Hàm viết xong tờ cuối cùng, cô gập sổ lại vươn vai một cái.
Trong lúc uống nước, ánh mắt cô vô ý quét qua chồng sách trẻ em có ba bốn quyển.
"Ấy, Duyệt à.
" Vương Nhược Hàm đặt trên gáy một quyển sách, chữ in chìm có nền màu xanh, viết là [Hoàng tử bé], "Có thể cho chị mượn quyển này xem thử được không?"
Tiểu Duyệt ngẩng đầu lên, gật đầu nói: "Vâng."
Vương Nhược Hàm rút quyển sách ra, với thanh sô cô la âm thầm nhét vào túi Tiểu Duyệt, đè giọng nói: "Đừng để mẹ em phát hiện đó."
Vương Nhược Hàm đã tám trăm năm không đọc sách giấy, hiếm khi có hứng lật xem quyển tiểu thuyết ngắn nổi tiếng thế giới này.
"Chị ơi.
" Âm thanh giòn tan của Tiểu Duyệt vang lên, "Sao chị lại xem sách của trẻ con thế ạ?"
Vừa vặn Vương Nhược Hàm nhìn thấy câu này, đọc nó coi như đưa ra đáp án: "Bởi vì người lớn cùng từng là trẻ con đó."
"Hơn nữa," Cô xoa mặt Tiểu Duyệt nói, càng giống như tự lẩm bẩm hơn: "Chị phải tìm hiểu xem cả ngày đến tối anh ta thần bí cái gì."3h40 phút sáng, bóng đêm mịt mùng, thế giới đắm chìm trong giấc ngủ say, con phố trống trải thi thoảng vang lên đôi tiếng chó sủa.
Vương Nhược Hàm tắt đồng hồ báo thức, nhẹ chân nhẹ tay xuống giường, đánh răng rửa mặt, cô vội vàng thu dọn đồ đạc rồi ra khỏi cửa.
Trước khi đi cô liếc chiếc gương ở huyền quan một cái, vẫn quyết định tô chút son khiến gương mặt tươi tắn hơn chút, gương mặt trắng toát này cực giống với nữ quỷ.
Xe của Hoắc Kiêu đã đậu ở ngoài cổng, Vương Nhược Hàm mở cửa ngồi ở ghế phụ lái, mệt mỏi ngáp một cái: "Chào buổi sớm."
Thấy cô không mở nổi mắt, còn ngáp điên cuồng, Hoắc Kiêu lắc đầu, hỏi: "Có muốn uống cà phê không?"
"Chỗ nào có?"
Hoắc Kiêu lấy bình giữ nhiệt bên cạnh lên: "Tôi pha một cốc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!