Chương 13: Quý Ngài Đỏ Mặt

DỊCH: MIN

Âm thanh của máy móc ngừng lại, Tần Dã tháo găng tay xuống, nói với Hoắc Kiêu: "Xong rồi, ngậm chặt lấy miếng bông, nửa tiếng sau hẵng nhổ ra."

Thuốc tê khiến cả má phải của Hoắc Kiêu mất đi tri giác, anh ngồi dậy bước xuống giường phẫu thuật, muốn nói câu cảm ơn, nhưng phát hiện giờ đây không tiện mở miệng.

Hình như là nhìn ra được ý đồ của anh, Tần Dã nói: "Hai ngày này cố gắng bớt nói chuyện, tôi biết anh muốn nói cảm ơn, không cần khách sáo đâu."

Anh ta lại liệt kê ra những việc cần chú ý: "Trong vòng hai tiếng đồng hồ tiếp theo không được ăn đồ, trong 24 tiếng không được đánh răng súc miệng.

Ăn đồ mềm, đồ thiên về lạnh một chút, anh không hút thuốc uống rượu chứ?"

Hoắc Kiêu lắc đầu: "Không hút."

"Sau khi thuốc tê hết tác dụng chắc chắn còn hơi đau, nhưng không được uống thuốc giảm đau đâu.

" Tần Dã đưa tờ bệnh án sang, ngẩng đầu nhìn anh một cái, hỏi, "Tôi vẫn rất tò mò, sau lại đột ngột quyết định nhổ đi thế, lần trước trông anh dường như không tình nguyện cho lắm."

Hoắc Kiêu nhân cơ hội không thể mở miệng trốn tránh khỏi vấn đề này, anh nhận lấy tờ đơn, giơ tay lên tỏ ý tạm biệt.

Sưng viêm năm lần, đau đớn nhiều rồi, thì anh biết chắc chắn phải nhổ đi.

Nhưng nhổ một chiếc răng thì đơn giản, còn hạt giống cây bao báp thì sao, đã cắm sâu rễ bắt đầu miên man đâm chồi nảy lộc trên trái đất làm thế nào để chặt đứt được, rồi sau khi mang đến biết bao tai nạn mới biết được cần phải loại bỏ.

Con người đa số đều là như vậy, không đụng phải tường nam thì không quay đầu, đụng đau rồi mới biết sai, đụng mệt mỏi rồi mới biết không đúng.

Khi ngang qua hành lang, Hoắc Kiêu dừng bước trước bảng nhân viên thường trú của khoa.

Từ trên xuống dưới xếp hàng thứ hai và vị trí thứ ba chính là Tần Dã, ảnh hồ sơ có nền màu xanh lam, người trên đó mặc áo sơ mi màu trắng.

Hai lần gặp mặt anh ta đều đeo khẩu trang, cho nên đây vẫn là lần đầu tiên Hoắc Kiêu nhìn thấy toàn bộ gương mặt của anh ta.

Khi chụp tấm ảnh này có lẽ là từ rất sớm, trông có vẻ như mới hơn hai mươi, bác sĩ Tần đeo kính, khóe môi khẽ mỉm cười, gương mặt anh tuấn, đường nét gương mặt hòa nhã dịu dàng, vừa nhìn đã biết là một người rất dễ chung đụng.

Thực ra so với hiện tại thì không có khác biệt gì lớn, khí chất giữa hai hàng lông mày càng kiên định thành thục hơn.

Hoắc Kiêu quay đầu nhìn bóng người phản chiếu trên tấm kính của bảng phòng cháy chữa cháy, người này giống với mình sao? Anh cũng không nói rõ được, hoặc là ít nhiều cũng có một chút.

Anh đi tới cầu thang, bỗng nhiên nhớ tới một đoạn đối thoại vào mấy tháng trước.

Lúc ấy chỉ tiện thể trò chuyện, không ngờ đến nay nghĩ lại bản thân mình lại nhớ rõ như thế.

"Anh có biết không, cô dâu là bạn thân hơn hai mươi năm của tôi, hồi học cấp ba, tôi là người đầu tiên trong đám bọn họ yêu sớm, kết quả nay sắp ba mươi rồi, mà chỉ còn lại mình tôi độc thân.

Tôi còn nhớ khi ấy chúng tôi thảo luận tới chuyện thứ tự kết hôn.

" Cô bưng lấy mặt người ngốc nghếch, nhớ về lúc bản thân mình còn trẻ con, "Tôi nói tôi muốn làm người đầu tiên, như thế thì tôi sẽ có bốn phù dâu rồi, thế nhưng hiện tại, người có thể làm phù dâu cho Chu Dĩ chỉ còn lại một mình tôi."

Cô chống tay đỡ lấy lan can, ngửa đầu lên thở dài, hét về phía bầu trời: "Lúc nào mới tới lượt tôi hả! Cũng nên tới lượt tôi rồi chứ."

Lúc ấy Hoắc Kiểu quay đầu lại, nhìn người phụ nữ xa lạ bên cạnh, thờ ơ suy đoán trong lòng có lẽ là cô uống say rồi.

Anh không cách nào đồng tình nổi chuyện phiền não như thế này, trong mắt anh thì độc thân hoặc kết hôn chỉ là hai trạng thái sinh hoạt không giống nhau, anh cũng không có nỗi buồn phiền gì về tuổi tác.

Nhưng nhìn thấy khóe mắt cô có giọt lệ rơi xuống, đầu mũi cũng bị gió thổi đỏ bừng, Hoắc Kiêu gãi đầu mày, có chút lúng túng chân tay.

Đôi mắt ấy rất đẹp, to mà lại tròn, đồng tử màu đen sáng rực, đôi mắt ấy mang lệ nhìn người khác, sẽ không có người nào không rung động cả.

Thế nên anh hắng giọng nói: "Cô còn trẻ, hiện tại chưa gặp được là vì nguyệt lão thấy cô quá xuất sắc, muốn chọn lựa kĩ càng cho cô, không cần vội vàng, có lẽ cũng nhanh tới thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!