Chương 12: Bốn Mươi Bốn Lần Mặt Trời Lặn

DỊCH: MIN

Hoắc Kiêu trả lời lại 6 dấu chấm câu, ý thức được mình không đấu lại được người phụ nữ mồm mép lanh lợi này, anh chuyển chủ đề: Tan làm rồi à?

Vương Nhược Hàm: Đúng rồi.

Hoắc Kiêu: Chơi game không?

Câu này đã gãi đúng chỗ ngứa, nhưng Vương Nhược Hàm lại cứ tỏ vẻ cẩn trọng nói: Hả…Nhưng mà bây giờ hơi muộn rồi.

Hoắc Kiêu: Vậy thì thôi.

Lúc này Vương Nhược Hàm hoảng lên, tốt xấu gì cũng ra vẻ tranh thủ một tí chứ, cô vội vã sửa miệng: Hình như cũng có thể chơi được hai ván nữa.

Hoắc Kiêu: Lên.

Sau khi tiếng "timi" trong veo vang lên, Vương Nhược Hàm tiến vào phòng trò chơi, chấp nhận lời mời tổ đội từ Hoắc Kiêu, đồng thời bật tai nghe và mic lên.

Hoắc Kiêu cũng bật mic, nhưng nửa ngày không nghe thấy anh nói chuyện, Vương Nhược Hàm nghĩ có lẽ là do anh bị đau răng nên không muốn nói.

Thấy trên lầu chọn xạ thủ Marco Polo, Vương Nhược Hàm cũng lấy một phụ trợ Dao, đôi phụ trợ xạ thủ này nếu phối hợp tốt với nhau, trong đối tuyến phát d*c và đoàn chiến đều có ưu thế rất lớn.

Đại chiêu của Dao "Đứng một mình trên núi" (Thực ra cái chiêu này là tung vòng bảo vệ cho nhân vật), có thể bao phủ trên người đồng đội, đồng thời hình thành một vòng bảo vệ, cô cũng thả lỏng một tay để ăn mì.

Hoắc Kiêu vẫn đi trên đường giữa, chọn một tướng sát thủ là Tư Mã Ý.

Coi như Vương Nhược Hàm đã phát hiện ra rồi, anh chơi anh hùng đều là có kĩ năng di chuyển vị trí, có thể thay đổi linh hoạt, hơn nữa đều có lực sát thương cao, ví dụ như Thượng Quan Uyển Nhi, Điêu Thuyền, Gia Cát Lượng.

Đơn giản mà nói, thì chính là những kĩ năng kia khiến người ta hoa mắt chóng mặt, đều là những anh hùng có thể phô bày ra thao tác thành thạo trong chiến đấu.

Mỗi khi mở ván, phụ trợ đều phải đi theo đấu sĩ dành tuyến thăng cấp, nhưng một khi đi vào, Hoắc Kiêu sẽ dùng giọng điệu nghênh ngang không đỡ được nói với Vương Nhược Hàm: "Không cần đi theo tôi, cô đi đường phát d*c đi."

Vương Nhược Hàm lưỡng lự: "Thế nhưng Chung Quỳ ở phía đối diện, tôi có thể bị động ngăn chùy cho anh."

Hoắc Kiêu phũ phàng nói: "Không cần."

Vương Nhược Hàm nhe răng thầm mắng "Vờ vịt gì chứ."

Không đến một phút, cô vừa trợ giúp xạ thụ xử lý một đám quân, đã nghe thấy hệ thống thông báo "First Blood".

Tư Mã ý dùng ba đao lấy mất đầu của Đát Kỷ phe địch, mà phụ trợ Chung Quỳ đã mất máu tháo chạy.

Vương Nhược Hàm hít hà kinh ngạc, cô siết chặt nắm tay, tởm lợn, thật sự bị anh vờ vịt đến nơi rồi.

Cô nhanh chóng thăng lên cấp bốn, đi theo phía sau xạ thủ, Vương Nhược Hàm đổi tay trái cầm lấy điện thoại, thi thoảng lại phóng ra hai kĩ năng.

Nghe thấy tiếng húp xì xụp, Hoắc Kiêu hỏi: "Cô đang ăn mì à?"

Vương Nhược Hàm ngậm mì đầy mồm, hầm hừ ừ một tiếng.

"Không ăn cơm tối à?"

"Không."

Hoắc Kiêu hỏi tiếp: "Mẹ cô đâu?"

Vương Nhược Hàm ăn hết mì, trả lời nói: "Bà đi nhảy múa với hội chị em rồi."

"Ấy ấy ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!