Chương 11: Chồi Non Của Hoa Hồng

DỊCH: MIN

Làm chung một bệnh viện, nhưng bình thường cơ hội chạm mặt không nhiều.

Hôm nay Hoắc Kiêu có chuyện chạy tới khoa răng hàm mặt một chuyến, Vương Nhược Hàm mới gặp được khá nhiều người quen.

Vương Nhược Hàm lơ đễnh đi về phía cầu thang bộ, cảm giác rất lạ kì, đây vẫn là dáng vẻ quen thuộc của cô.

Cô nhớ những cây xanh được bày trên hành lang, thời gian thực tập đẫ quật đổ vô số lần, sau đó y tá trưởng kêu người tới chuyển ra chỗ khác.

Công tác ở nơi đây hơn sáu năm trời, từ một tay mơ cho tới người có thể đảm nhiệm được một phương, ý nguyện ban đâù của cô ở nơi này, trưởng thành ở nơi này, nói không tưởng nhớ chắc chắn là giả.

Đại khái là cảm giác về thăm chốn cũ, ngẩn người một lúc, Vương Nhược Hàm nhớ về rất nhiều chuyện cũ.

Cuối hè năm mười tám tuổi ấy, cô xách hai chiếc va li to vừa ra khỏi ga tàu hỏa, người đầu tiên cô nhìn thấy chính là Tần Dã.

Lúc này hơi nóng bốc lên cuồn cuộn, sau lưng cô là chiếc ba lô to nặng, tóc mái bị ướt mồ hôi dính chặt trên vầng trán, hai má đỏ hây hây, đôi mắt đen láy có hồn, đưa mắt nhìn xung quanh đánh giá thành phố xa lạ này.

Đây là lần đầu tiên Vương Nhược Hàm tới Giang Nam, xem ra giống hệt như lời đồn, khí hậu ở Kim Lăng yên ả, bốn mùa dễ chịu, những người sinh ra lớn lên ở nơi đây cũng dịu dàng mềm mại.

"Xin chào Nhược Hàm, anh là Tần Dã.

" Người đàn ông có dáng đứng hiên ngang giơ tay về phía cô, áo sơ mi trắng với quần bò xanh, tùy ý mà mát lành.

Vương Nhược Hàm đưa tay lau mồ hôi trên quần áo, ngốc nghếch bắt tay lại: "Chào anh chào anh."

Phương Xuân Hoa nói với cô có một chàng trai đứng ở cửa ra đón cô, là con trai của dì Kiều bạn bà, Vương Nhược Hàm vốn cho rằng tuổi tác hai người chắc là xấp xỉ nhau, nhưng hiện giờ xem ra, người này chắc đã sắp tốt nghiệp đại học rồi.

Tần Dã cong môi lên cười, không thu tay lại: "Đưa ba lô cho anh."

Vương Nhược Hàm lắc đầu từ chối: "Không cần đâu ạ, nặng lắm."

Tần Dã bước lên phía trước, nhỏ giọng nói: "Đưa cho anh đi, đừng để anh bị mẹ anh mắng."

Không quen bị đột ngột kéo gần khoảng cách, hai má của Vương Nhược Hàm càng nóng bừng lên, ngoan ngoãn đưa ba lô cho anh ta, biết vậy đã không nhét hai chai sữa chua kia vào rồi.

Ra khỏi ga tàu chen chúc, Vương Nhược Hàm cũng đi theo sát sau lưng Tần Dã, đến bãi đậu xe đã trông thấy mẹ cô vẫy tay từ xa.

Đã lâu không gặp, nỗi nhớ mẹ càng khiến cô ấm ức, Vương Nhược Hàm chạy qua, ôm chặt lấy cổ Phương Xuân Hoa khóc nấc lên.

Lúc này đây dọa Phương Xuân Hoa ngẩn người: "Ôi chao, sao vậy con?"

Vương Nhược Hàm chẳng nói nửa câu, chỉ biết khóc thôi.

Phương Xuân Hoa gấp lên: "Có phải bố con với mẹ kế bắt nạt con không? Con yên tâm giờ đang ở chỗ cuẩ mẹ, có chuyện gì thì nói với mẹ con."

Vương Nhược Hàm lắc đầu, dùng mu bàn tay gạt nước mắt, bẹp miệng nói: "Không bắt nạt con, dì Thôi đối xử với con khá tốt."

Phương Xuân Hoa như rơi vào trong đám sương: "Vậy con khóc gì chứ?"

Vương Nhược Hàm nhăn mặt, kì kì quặc quặc không nói ra lời.

"Lên xe trước đã, cháu xem người này," Kiều Lệ Hà rút một tờ khăn giất trong túi ra, đưa cho Vương Nhược Hàm lau nước mắt, "Tiểu Hàm còn nhận ra dì không? Lúc cháu còn rất nhỏ dì đã từng tới Sơn Thành thăm cháu và mẹ cháu rồi đó."

Vương Nhược Hàm gật đầu, ngoan ngoãn gọi: "Dì Kiều."

Kiều Lệ Hà xoa đầu cô, tràn ngập yêu thương nói: "Sau này ở Kim Lăng không chỉ có mẹ cháu, dì Kiều cũng là người nhà của cháu nữa, biết không?"

Lúc Tần Dã đẩy va li hành lý ra, trông thấy cô gái đã khóc nước mắt chảy quanh, cũng giật mình, vừa rồi còn tốt mà: "Đây là thế nào vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!