DỊCH: MIN
Lúc nhận được cuộc gọi thoại của Hoắc Kiêu, Vương Nhược Hàm vừa đi kiểm tra phòng bệnh ra ngoài, vừa quay về phòng nghỉ đã thấy màn hình điện thoại đang nhấp nháy.
Cô ấn nút nghe máy, dùng bả vai kẹp lấy điện thoại, vừa xoay nắp bình giữ nhiệt, vừa a lô với loa điện thoại.
Đối phương vừa mở miệng là một câu: "Bận à?"
Vương Nhược Hàm trả lời: "Không bận mà, sao thế?"
"Có thể tới khoa răng hàm mặt một chuyến không?"
Vương Nhược Hàm giơ tay lên cầm điện thoại, chẳng hiểu đâu vào với đâu: "Bây giờ anh đang ở bệnh viện à?"
"Ừ."
Nghe giọng nói căng thẳng của anh như xảy ra chuyện lớn rồi, nhưng khoa răng hàm mặt có thế nào thì cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng được, Vương Nhược Hàm chưa kịp uống ngụm nước, đã buông bình xuống nói: "Vậy tôi qua đó ngay đây."
Cô vội chạy xuống tầng ba, khoa răng hàm mặt trước nay luôn đông người, hành lang có rất nhiều bệnh nhân và người nhà.
Vương Nhược Hàm liếc mắt một cái là thấy Hoắc Kiêu trong đám người, ghế dài không còn chỗ trống, anh ôm khuỷu tay đứng cạnh bức tường trắng, cúi thấp đầu, khẩu trang che kín gương mặt, nhìn không rõ biểu cảm.
"Thầy Hoắc.
" Vương Nhược Hàm đi tới bên cạnh anh.
Hoắc Kiêu nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu, đầu mày dưới mái tóc đang nhăn chặt lại.
Vẻ mặt nặng nề này của anh khiến Vương Nhược Hàm nhìn đến ngây người: "Chuyện gì xảy ra hả?"
Chỉ thấy Hoắc Kiêu giơ tay lên bụm má phải, cắn răng bật ra một chữ: "Đau."
Vương Nhược Hàm gãi góc trán: "Đau răng?"
Hoắc Kiêu nhắm mắt lại gật đầu, không muốn mở miệng nói thêm gì nữa.
Vương Nhược Hàm chớp đôi mắt to liếc nhìn anh, quan tâm hỏi: "Đau lắm à? Hay là đi lấy viên thuốc giảm đau trước?"
Không đợi Hoắc Kiêu trả lời, cô đã hốt hoảng nhớ lại: "Ồ không đúng, anh không biết uống viên nang, vậy thì cố chịu một chút đi."
Hoắc Kiêu: …
Vương Nhược Hàm đứng ở ngoài cửa ngó vào, đằng trước còn mấy người đang đợi khám: "E rằng không có nửa tiếng thì không tới lượt anh đâu, khoa răng hàm mặt chính là như thế, ban ngày đều đi học đi làm có thể chịu đựng thì chịu, khi trời tối là toàn bộ chạy hết tới đây."
Trước khi gọi Vương Nhược Hàm tới Hoắc Kiêu đã đợi hơn nửa tiếng rồi, kiên nhẫn đã đến cực hạn, lần này anh cũng không để ý mặt mũi thể diện gì nữa, mở miệng hỏi thẳng: "Cô có thể giúp tôi đi cửa sau không?"
Vương Nhược Hàm vô tình dập tắt suy nghĩ của anh: "Không thể, tôi làm gì có quyền hạn này."
Hoắc Kiêu nghiêng mặt sang một bên, Vương Nhược Hàm loáng thoáng nghe được anh chửi tục một câu.
"Lẽ nào anh gọi tôi tới đây là vì cái này hả?"
Hoắc Kiêu không nói chuyện, ngầm thừa nhận.
Vương Nhược Hàm nhe răng nhìn anh một cái, còn thiệt cho cô nước không kịp uống đã chạy như bay tới đây.
Thi thoảng có bác sĩ y tá đi ngang qua, nhận ra Vương Nhược Hàm, dừng chân chào hỏi hàn huyên với cô đôi câu.
Lại có một nữ bác sĩ nhìn thấy cô, kinh ngạc nói: "Đây chẳng phải Nhược Hàm sao? Sao em lại xuống đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!