Chương 1: Mãng Xà Nuốt Voi

DỊCH: MIN

Mũi kim màu bạc vẫn chưa chọc vào da, tiếng khóc thét chói tai đã giày vò thần kinh trước.

Bắp tay béo núc trong tay, nắm đấm nhỏ siết thật chặt, nhận thấy cậu muốn giãy giụa, Vương Nhược Hàm tăng tốc động tác trên tay, một mũi tiêm cắm tới đáy.

"Được rồi, xong rồi, dũng cảm quá.

" chiếc khẩu trang che đi gương mặt mỉm cười của cô, giọng nói cũng thả lỏng hơn.

Nhưng chẳng hề có tác dụng an ủi gì cả, tiếng khóc của đứa trẻ hoàn toàn bùng lên, cố gắng rúc vào trong lòng mẹ mình.

Người phụ nữ trẻ tuổi ôm lấy đứa bé an ủi cảm xúc của nó, lại giúp ấn tăm bông trên vết tiêm, chân tay luống cuống, ngay cả mắt kính trượt khỏi sống mũi cũng không rảnh để đẩy lên.

Vương Nhược Hàm đứng dậy, cầm chiếc túi trên mặt đất đặt vào tay người phụ nữ kia.

Người đó mỉm cười, gật đầu cảm ơn.

Tiếng khóc của bé trai kia đã lạc hẳn đi, thấy Vương Nhược Hàm đi tới, vung nắm đấm lên vai cô, sức lực chẳng nhỏ chút nào, hung dữ uy hiếp: "Cháu muốn gọi Ultraman đến đánh cô!"

Không phải lần đầu tiên bị các bạn nhỏ ghim thù, nội dung cũng chẳng xê xích là bao, Vương Nhược Hàm cười rộ lên: "Vậy Ultraman có tiêm vắc xin không nè? Không có mã sức khỏe thì không được vào trái đất đâu."

Cả buổi chiều ở trong phòng khám bệnh tiêm vắc xin, tiếng kêu tiếng khóc của trẻ nhỏ hợp xướng hết đợt này đến đợt khác, Vương Nhược Hàm xoa lỗ tai, duỗi cánh tay ra quay về phòng thay đồ.

Cầm điện thoại lên mới nhìn thấy có cuộc gọi nhỡ, là bạn thân Chu Dĩ gọi đến, Vương Nhược Hàm lập tức gọi lại.

Đầu bên kia nhanh chóng nhận điện thoại: "A lô."

"Sao thế hả? Gọi điện thoại cho tớ."

Chu Dĩ hỏi: "Tan làm chưa?"

Vương Nhược Hàm mở nút áo đồng phục trả lời: "Vẫn chưa, đang định thay quần áo đây."

Tốc độ nói chuyện của Chu Dĩ nhanh hơn chút: "Cậu đợi một lát đã, tớ có một đồng nghiệp bây giờ đang ở bệnh viện của bọn cậu, bị cảm cúm, có lẽ hơi sốt nữa."

Động tác của Vương Nhược Hàm ngừng lại, đóng lại cúc áo: "Có nặng không? Ở sảnh lớn à?"

Chu Dĩ nói: "Vừa lấy số, có mình anh ta thôi, không biết có được không nữa, bây giờ cậu rảnh không? Hay là đi nhìn hộ tớ một cái."

Vương Nhược Hàm cau mày: "Đồng nghiệp gì thế? Giáo viên nước ngoài?"

Chu Dĩ phụt cười: "Không phải, là cậu ấm lắm chuyện.

Anh ta tới hội thảo Kim Lăng thay tớ, lúc này anh ta bị ốm mà tớ không bàng quan được, cậu đi nhìn giúp tớ nhé."

Vương Nhược Hàm đồng ý, đóng lại hết cúc áo ban nãy vừa cởi ra: "Được, biết rồi."

Chưa hết cô lại bổ sung thêm một câu: "Trăng mật vui vẻ, đừng lo lắng nữa, cậu với chồng cậu đi chơi vui nhé."

Chu Dĩ cười nói: "Khi nào về tới sẽ mời cậu ăn cơm."

Cúp điện thoại, Vương Nhược Hàm đeo khẩu trang lên, nhanh chóng rảo bước về phía đại sảnh tầng một.

Ở cửa thang máy có bác sĩ nhìn thấy cô, chào hỏi nói: "Tiểu Vương vẫn chưa đi ăn cơm à?"

"Dạ.

" Vương Nhược Hàm đang bấm nút trên bảng số tầng, "Có người bạn bị ốm, tôi đi xem thử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!