Lúc công bố thứ tự xếp hạng, hạng chót không có gì bất ngờ, Đồng Thi Cầm cười gượng gạo, đứng trêи sân khấu tạm biệt mọi người.
Chỉ là một chương trình mà thôi, cũng không phải chuyện sống mái gì nhưng rời đi như thế này thì không khác gì vả vào mặt danh tiếng mấy năm nay cô cất công gầy dựng.
Ngoài chuyện này ra, đúng theo dự liệu, Ôn Đế xếp thứ hai từ dưới đếm lên, tuy nói rằng lần này may mắn thoát hiểm nhưng ở kỳ tiếp theo thì cực kỳ nguy hiểm.
Lương Thần ấy vậy mà giành lấy thứ hạng thứ hai của lão tướng Chu Hồng, chỉ xếp sau Trương Dịch.
Thật ra, thứ tự xếp hạng cũng không quan trọng lắm, cũng không phải là thi thế vận hội Olympic gì, quan trọng là mức độ phản hồi của người xem đối với chương trình.
Sau khi chương trình kết thúc, Lương Thần vọt lên đứng đầu bảng xếp hạng chủ đề trêи Internet, "Đỉnh Phong Ca Đàn" cũng càn quét trêи khắp các mạng xã hội.
"Ca sĩ bị đánh giá thấp nhất trong lịch sử", "Lương Thần bứt phá", "Biên thành cô nương" tức khắc trở thành chủ đề nóng nhất, độ phản hồi so với bất cứ kỳ nào của "Đỉnh Phong Ca Đàn" trước đây đều cao hơn.
Ở hậu trường, Mã Minh Huy đặc biệt đến tìm Lương Thần.
Khi đó Lương Thần đang tháo trang sức, Mã Minh Huy yên lặng không một tiếng động đứng phía sau cô nói: "Hôm nay xuất hiện rất ấn tượng, phản hồi thật sự không tồi, chúc mừng.
"Lương Thần chờ cho chuyên viên trang điểm gỡ lông mi giả cho cô xong mới quay đầu lại: "Cám ơn Mã lão sư.
"Mã Minh Huy gật gật đầu, đang tính rời đi, Lương Thần lại gọi ông.
"Mã lão sư, tôi có một vấn đề.
"Mã Minh Huy hất hất cằm: "Cô nói đi."
"Sao ông đoán được tôi có thể cải biên bài hát này?" Lương Thần xoay người, lưng dựa vào ghế, "Tôi nghĩ, ngoài giáo viên của tôi ra thì chưa từng có người nghe tôi cải biên bài hát khác với phong cách bình thường của mình."
"À, là như vầy.
" Mã Minh Huy nói, "Trước kia từng xem qua video cô hát bài này."
"Hả?" Lương Thần lập tức nhớ đến Mã Sơn Sơn, lại thêm Mã Minh Huy cũng họ Mã, lập tức hiểu ra, "Ông có quen với Mã Sơn Sơn không?"
"Nó là cháu tôi.
" Mã Minh Huy nói, "Lúc vào đại học có từng gặp qua, cô không nhớ tôi à? Có một lần tôi lái xe đến đón Sơn Sơn.
"Sau khi Lương Thần kinh ngạc một lúc thì cười cười: "Đúng thật là tôi không nhớ."
"Mấy người còn trẻ mà đã có bệnh hay quên quá nặng.
" Mã Minh lắc đầu, "Tôi còn mời mấy đứa ăn kem."
"A! Tôi nhớ ra rồi! Cửa bắc Nam Đại đúng không?"Mã Minh Huy cười ra tiếng, vỗ vai Lương Thần: "Cuối tuần hát cho tốt, tôi đi qua gặp những người khác."
"Được ạ.
" Lương Thần đứng lên tiễn ông, đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện khác, "Vậy lần này là do Mã Sơn Sơn đề cử tôi cho ông à?"
"Nó ở đâu ra mà làm chuyện này.
" Lúc nhắc đến cháu của mình, ánh mắt Mã Minh Huy buồn rầu, "Chỉ là lúc tôi đang do dự lựa chọn giữa cô với hai ca sĩ khác thì nó đưa cho tôi xem video trước kia của mấy đứa.
"Nói đến đây, Mã Minh Huy ngẩng đầu, cố gắng khống chế biểu tình của bản thân, nhưng lông mày khẽ run: "Sơn Sơn hiện tại đã khá hơn nhiều, nhưng vẫn không thể khôi phục như trước đây, cô là bạn học của nó, phiền cô nếu rảnh thì bầu bạn với nó một chút."
"Tôi sẽ làm.
" Lương Thần nói, "Ông không nói tôi cũng sẽ làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!