Chương 47: (Vô Đề)

Phương Tiệm Viễn chấp nhận Khâu Chấn, không phải vì bất cứ lý do nào khác, chỉ là cậu cần gấp một nhánh cỏ cứu mạng kéo cậu ra khỏi vực sâu của đoạn tình cảm vô vọng đó, mà Khâu Chấn tình nguyện trở thành nhánh cỏ cứu mạng của cậu.

Chỉ là hai người ở bên nhau chẳng được bao lâu thì chia tay. Người nói chia tay là Khâu Chấn, nguyên nhân chia tay là gã cảm thấy tính cách của Phương Tiệm Viễn quá trầm lắng. Một người cho dù có đẹp đến mấy đi chăng nữa, nhìn lâu cũng sẽ chán.

Khâu Chấn nói chia tay trước kỳ nghỉ đông, Phương Tiệm Viễn bình tĩnh chấp nhận, cậu không cảm thấy khó chịu lắm, cũng không thấy giận, lúc đó cậu đang ở ký túc xá dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, trong đầu chỉ nghĩ nếu như Khấu Chấn còn không đi nữa, sợ là cậu sẽ bỏ lỡ thời gian khởi hành của chuyến xe này mất.

Kết thúc kỳ nghỉ đông, lúc Phương Tiệm Viễn về lại trường học, Khâu Chấn lại tới ký túc xá tìm cậu, lần này gương mặt Khâu Chấn nhợt nhạt, báo cho cậu biết một tin tức đáng sợ.

Dư Hải Dương về làm việc ở khu nhà máy trong thành phố, khu nhà máy có một tòa ký túc xá, cung cấp chỗ ngủ cho công nhân viên trong nhà máy, mỗi buổi trưa Dư Hải Dương đều sẽ tới ký túc xá để ngủ.

Trưa hôm nay, hắn ngủ trưa dậy, mặc áo khoác cùng đồng nghiệp rời khỏi ký túc xá, bọn họ vừa nói chuyện vừa đi xuống cầu thang, ở chỗ rẽ cầu thang, Dư Hải Dương nhìn thấy một bóng người quen thuộc đứng đó.

Người tới tìm hắn là Phương Tiệm Viễn, cậu mặc áo phao rất dày, chiếc khăn quấn quanh cổ che đi chiếc cằm nhọn, chỉ để lộ ra đôi mắt xinh đẹp nhưng có chút ảm đạm dưới tóc mái.

Lúc này là khoảng thời gian rất nhiều người ngủ trưa dậy bắt đầu đi làm, liên tục có người đi ngang qua Phương Tiệm Viễn xuống cầu thang, bởi vì khuôn mặt cậu rất xa lạ, nên họ nhìn cậu mấy lần.

Phương Tiệm Viễn ngẩng đầu lên nhìn thấy Dư Hải Dương, đôi mắt chớp nhẹ mấy lần, cậu không nói gì.

Dư Hải Dương nói với đồng nghiệp bên cạnh: "Cậu giúp tôi xin nghỉ một buổi, tôi có chút chuyện."

Người đồng nghiệp kia khó hiểu nhìn Phương Tiệm Viễn, gật gật đầu rồi một mình đi xuống lầu.

Dư Hải Dương thả chậm bước chân đi tới bên cạnh Phương Tiệm Viễn, hỏi cậu: "Tiểu Viễn, sao em lại tới đây?"

Vẫn liên tục có người đi ngang qua bọn họ, Dư Hải Dương nhìn Phương Tiệm Viễn, không để ý đến ánh mắt của người xung quanh, giơ tay nắm lấy cánh tay cậu.

Phương Tiệm Viễn nhỏ giọng nói: "Có thể ở nói chuyện với tôi một lúc không?"

Dư Hải Dương kéo cậu đi lên lầu: "Đi theo tôi."

Dư Hải Dương dẫn Phương Tiệm Viễn quay về ký túc xá, ký túc xá của hắn có bốn cái giường, nhưng lúc bọn họ bước vào thì bên trong không có ai.

Cửa phòng vừa đóng lại, Dư Hải Dương liền ôm chặt lấy Phương Tiệm Viễn.

Phương Tiệm Viễn không giãy giụa, cậu vùi mặt trên vai Dư Hải Dương, hai tay cắm trong túi áo phao, để mặc cho Dư Hải Dương ôm mình.

Một lúc lâu sau, cậu nói: "Có lẽ tôi bị AIDS rồi."

Thân thể Dư Hải Dương bỗng chốc trở nên cứng đờ, hắn từ từ buông Phương Tiệm Viễn ra, giơ tay kéo khăn quàng cổ trên mặt cậu xuống một chút, nhìn đôi môi tái nhợt của cậu, hỏi: "Em nói gì?"

Giọng Phương Tiệm Viễn rất bình tĩnh, cậu nhìn Dư Hải Dương, nói: "Tôi có một người bạn trai, chia tay rồi, hai ngày trước anh ta tới tìm tôi, nói anh ta bị AIDS."

Huyết sắc trên mặt Dư Hải Dương phút chốc mất sạch, hắn cầm hai tay Phương Tiệm Viễn, hỏi: "Chuyện khi nào?"

Phương Tiệm Viễn không hiểu: "Chuyện khi nào gì cơ?"

Cổ họng Dư Hải Dương khô khốc và đau đớn giống như bị ứ máu, hắn nói: "Cậu ta nhiễm lúc nào? Em với cậu ta lúc nào ——"

"Anh ta nói anh ta không biết; tôi chỉ làm với anh ta hai lần, lần cuối cùng là ngày mười mấy tháng 11 đó," Phương Tiệm Viễn bình tĩnh giống như đang kể chuyện của người khác.

Dư Hải Dương nắm tay cậu thật chặt: "Cậu ta không mang bao ư?"

Phương Tiệm Viễn bị hắn nắm chặt đến mức đau đớn, cậu nhíu mày lui về sau một bước muốn rút tay mình ra.

Dư Hải Dương vội vã buông lỏng, nói: "Xin lỗi, Tiểu Viễn."

Phương Tiệm Viễn mới nói: "Lần cuối cùng không mang."

Giờ đã là cuối tháng 2 rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!