Quán ăn khuya ven đường chỉ còn một cái bàn trống ở trong góc, có lẽ chỗ đó cách đèn đường hơi xa, ánh sáng không đủ, nên chẳng có ai tới ngồi cả.
Chuyện này rất hợp ý Hạ Tinh Trình và Dương Du Minh.
Bàn và ghế đều rất thấp, Hạ Tinh Trình có cảm giác đôi chân dài của Dương Du Minh ngồi xuống trông rất oan ức, đương nhiên bản thân cậu cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng vẻ mặt của Dương Du Minh lại rất thờ ơ, anh dùng giấy ăn chùi bàn trước mặt Hạ Tinh Trình, hỏi: "Cậu muốn ăn gì?"
Hạ Tinh Trình vội vã tự giật mấy tờ giấy ăn lau bàn, nói: "Để em lau cho."
Dương Du Minh vẫn không dừng lại.
Hạ Tinh Trình hỏi: "Ngoài giò heo nướng ra còn gì không ạ?"
Dương Du Minh nói: "Tôi nhớ có mì trứng chiên nữa."
Vẻ mặt Hạ Tinh Trình hơi phiền não.
Giọng Dương Du Minh rất nhẹ, anh nói: "Sao vậy?"
Hạ Tinh Trình khẽ nói: "Em thì rất muốn ăn, nhưng em sợ không kiểm soát được vóc dáng." Cho dù cậu còn trẻ, cũng không dễ bị mập, nhưng cậu luôn luôn phải kiểm soát lượng thức ăn, đặc biệt là lúc quay phim.
Dương Du Minh nói: "Vậy thì gọi một bát, tụi mình có thể chia nhau ăn." Anh nói xong, ném giấy ăn dùng để chùi bàn vào sọt rác, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tinh Trình, dường như đang trưng cầu ý kiến của cậu.
Đôi mắt của Dương Du Minh bị vành mũ bóng chày che hơn nửa, nhưng dường như ánh mắt vẫn mang theo độ nóng, làm Hạ Tinh Trình vô thức rủ mắt xuống, cậu nói: "Vâng ạ."
Dương Du Minh đứng dậy, chân dài bước qua ghế đẩu, đi đến chỗ ông chủ đang bận rộn bên bếp gas để gọi món.
Tầm mắt Hạ Tinh Trình đuổi theo Dương Du Minh, rồi cậu nhận ra cô gái trẻ ở bàn bên cạnh cũng đang nhìn bóng lưng Dương Du Minh, bàn này hình như là một cặp yêu nhau, chàng trai thì vẫn đang lải nhải, còn cô gái thì nhìn bóng lưng Dương Du Minh đến thất thần.
Nhìn ra phía xa xa, ngồi ăn khuya ở ven đường phần lớn là một ít người trẻ tuổi, có người yêu, có bạn bè, còn có người mang túi giống như vừa tăng ca xong.
Một cơn gió thổi qua, cây lớn ven đường đong đưa cành lá phát ra tiếng xào xạc, có lá cây đã sớm vàng đi, gió vừa thổi liền lắc lư từ trên cây rơi xuống, đáp thẳng xuống bàn trước mặt Hạ Tinh Trình.
Lúc Hạ Tinh Trình giơ tay nhặt lá cây lên, bỗng dưng dâng lên cảm giác mệt mỏi khi đối mặt với cuộc sống. Thật ra cậu không nên có cảm giác này, cậu còn trẻ như thế, còn ở trong showbiz vẻ vang và xinh đẹp, có biết bao nhiêu người hâm mộ cuộc sống của cậu, cho dù quay phim cực khổ, thì cũng chẳng đáng nhắc đến so với những người bán hàng rong làm lụng vất vả vì cuộc sống ở ven đường trong đêm khuya này.
Nhưng cậu vẫn cảm thấy rất mệt mỏi, nảy sinh cảm giác mờ mịt với cuộc sống và thứ mình đang theo đuổi, lần đầu tiên cậu không biết mình muốn gì.
Dương Du Minh quay lại, dưới ánh mắt của không ít người xung quanh anh đè vành mũ thấp xuống, im lặng quay lại ngồi bên cạnh Hạ Tinh Trình.
Chỗ ngồi của Hạ Tinh Trình quay về trong góc, đưa lưng về phần lớn người ở trong quán, cậu ngẩng đầu lên nhìn gò má Dương Du Minh, giọng rất nhẹ nói: "Anh quá làm người ta chú ý."
Siêu sao trời sinh, cho dù trong màn ảnh hay là ngoài màn ảnh, đều có thể dễ dàng bắt được ánh mắt của rất nhiều người.
Người xung quanh mặc dù không ít, nhưng không biết có phải lo đêm đã khuya hay không, mà lúc nói chuyện mọi người cũng vô thức đè thấp giọng, việc này buộc Hạ Tinh Trình chỉ có thể càng nhẹ giọng nói chuyện với Dương Du Minh.
Dương Du Minh tiến lại gần cậu thêm một chút: "Gì cơ?"
Hạ Tinh Trình nhìn vành tai sạch sẽ và đường cằm đẹp đẽ của anh, nói lại lần nữa: "Anh quá làm người ta chú ý."
Dương Du Minh mỉm cười, anh nói: "Không sao, không bị nhận ra đâu."
Đợi chưa được bao lâu, ông chủ đã đem hai phần giò heo nướng mà hai người gọi tới, hai cái giò heo nướng đặt chung trong một cái mâm.
Giò heo nướng đỏ nhạt bóng nhẫy, phía trên còn rắc một lớp thì là và bột ớt, còn rải thêm một lớp hành băm xanh biếc, dùng đũa đâm xuống, da heo sẽ rung hơi nhẹ rồi ứa ra nước.
Dương Du Minh dùng đũa kẹp một miếng giò heo nướng vừa có xương vừa có da lên, đặt xuống mép đĩa, sau đó nhìn Hạ Tinh Trình: "Thử xem?"
Hạ Tinh Trình dùng đũa gắp lên, đưa đến bên miệng cắn một miếng, gia vị hoàn toàn thấm vào giữa da heo mềm dẻo, mềm nhưng lại không ngán, quả là hương vị đáng để Dương Du Minh nhung nhớ hơn hai năm.
Cậu "Ừm" một tiếng, gật gật đầu, nghĩ thầm sau này mình cũng phải dẫn người tới —— suy nghĩ đến đây thì dừng lại, cậu không biết nên dẫn ai tới ăn thử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!