Nhưng Phương Tiệm Viễn đã sớm không còn tức giận nữa rồi, cậu chỉ rất khó chịu, mọi lúc mọi nơi đều giống như có một con dao khoét mất trái tim cậu, vết thương ở nơi đó khó mà kết vảy, khó khăn lắm mới không chảy máu nữa, thì mỗi một câu nói mỗi một hành động của Dư Hải Dương lại mang theo lưỡi dao rạch vết thương của cậu ra.
Từ đầu đến cuối nước mắt đều không hề chảy xuống từ mắt của Phương Tiệm Viễn, rõ ràng đã đầy đến mức vành mắt chẳng chịu đựng nổi nữa, người trước mặt cậu bị hơi nước làm nhòe đi, chỉ để lại một đường viền, dần dần trở nên xa lạ, cậu nói với Dư Hải Dương: "Chúc anh hạnh phúc."
Sau đó Phương Tiệm Viễn quay người tiếp tục chạy lên lầu.
Ống kính lấy góc nhìn của Dư Hải Dương, đi đôi với việc Phương Tiệm Viễn dần dần rời xa, cảnh quay của Hạ Tinh Trình ở trong studio cũng kết thúc.
Đợi đến lúc đạo diễn kêu ngừng, cậu dừng lại ở cửa cầu thang, giơ tay đặt lên tay vịn, thật lâu sau đều chẳng nhúc nhích.
Dương Du Minh đứng chỗ cũ ngẩng đầu nhìn cậu, nhưng chẳng đi lên.
Hà Chinh từ phía sau camera giám sát đi ra, dọc theo cầu thang tới bên cạnh Hạ Tinh Trình, hắn vỗ vai cậu: "Tốt lắm."
Lúc này Dương Du Minh mới quay người rời đi.
Nước mắt trong mắt Hạ Tinh Trình vẫn không nhịn được mà rơi xuống, cậu giơ tay chùi sạch nước mắt, mỉm cười với Hà Chinh.
Vóc dáng Hà Chinh không cao bằng Hạ Tinh Trình, nhưng lại dùng cánh tay gầy gò ôm lấy đầu Hạ Tinh Trình, để cậu cúi người dựa vào vai mình, hắn vỗ đỉnh đầu cậu, nói: "Đứa trẻ ngoan."
Đoàn phim khua chiêng gõ mõ thu xếp dời trường quay.
Phần ngoại cảnh tiếp theo, sẽ ưu tiên quay cảnh của Dương Du Minh, phải đợi toàn bộ phân cảnh của Dương Du Minh kết thúc, mới quay phân cảnh của những người khác.
Phần lớn ngoại cảnh đều sẽ quay ở một thị trấn ở phương Bắc xa xôi và một trấn nhỏ ở vùng lân cận.
Bất kể là trấn trên hay là thị trấn lân cận thì đều không tìm được khách sạn thích hợp, nên đoàn phim phải ở trong nội thành cách trấn nhỏ hai giờ đường xe, mỗi ngày đều phải dậy thật sớm ngồi xe chạy tới chỗ quay phim.
Nhân lúc cuối mùa hè, cảnh đầu tiên mà bọn họ quay ở trấn trên là cảnh Phương Tiệm Viễn và Dư Hải Dương bơi lội ở bể bơi.
Bể bơi trong nhà của trấn trên được xây hơn mười năm trước, thật ra đã nhiều năm rồi không đưa vào sử dụng, để quay phim, đoàn phim dùng tiền dọn dẹp toàn bộ bể bơi rồi dẫn nước sạch vào.
Hạ Tinh Trình mặc áo thun dài tay và quần dài rộng rãi bên ngoài quần bơi, lâu lắm rồi cậu không bơi, nên đứng bên cạnh bể bơi duỗi tay duỗi chân vận động làm nóng người.
Bể bơi này mặc dù đã được rửa sạch, nhưng vách tường và sàn nhà đều có rất nhiều vết bẩn sẫm màu không cọ sạch được, màu của khung cửa và trần nhà cũng đã ố vàng cũ kỹ, trông cực kỳ đổ nát.
Trong bể bơi còn tìm không ít phụ huynh địa phương dẫn theo trẻ con tới làm diễn viên quần chúng, bọn họ không giống diễn viên quần chúng chuyên nghiệp ở ảnh thị thành, luôn cảm thấy tò mò về Dương Du Minh và Hạ Tinh Trình, trước khi bắt đầu quay đều vây xem hai người.
Lúc này Hạ Tinh Trình không để ý đến ánh mắt của người xung quanh, cậu vẫn luôn điều chỉnh cảm xúc của mình. Phần ngoại cảnh đều là cảnh lúc tình cảm của Dư Hải Dương và Phương Tiệm Viễn vẫn còn ngọt ngào, nhưng cậu vẫn còn đắm chìm trong bi thương nặng nề, khó mà thoát ra được.
Cậu ngồi xổm bên cạnh bể bơi, ló đầu nhìn hình phản chiếu của mình trên mặt nước, rồi mỉm cười với chính mình.
Lúc nụ cười của cậu vẫn chưa thu lại, thì nghe thấy xung quanh vang lên tiếng reo hò phấn khởi của mấy cô gái, bèn ngẩng đầu quay lại xem, cậu nhìn thấy Dương Du Minh chỉ mặc một cái quần bơi từ phòng thay đồ đi tới.
Dương Du Minh vai rộng eo hẹp, ngực và bụng đều là cơ bắp tuyệt mỹ, đường nhân ngư hai bên cơ bụng được chặn lại trong quần bơi màu đen, hai chân bên dưới vừa dài vừa thẳng, rắn chắc mạnh mẽ.
Hạ Tinh Trình không phải là chưa từng nhìn thấy thân thể Dương Du Minh, nhưng cũng không phải là trong trường hợp ở nơi công cộng sáng sủa kiểu này, cậu nhất thời đỏ mặt, xoay người lại chôn đầu lên chân.
Dương Du Minh đi tới cạnh bể bơi, đơn giản kéo giãn cơ thể, sau đó dùng một động tác cực kỳ chuyên nghiệp nhảy vào bể bơi.
Đám con nít ngây thơ chất phác trong bể bơi vì tư thế nhảy vào nước hoàn hảo của anh mà vỗ tay.
Sau khi xuống nước Dương Du Minh không bơi về phía trước, anh lặn xuống đáy trở mình, rồi đột nhiên từ dưới mặt nước ló đầu lên, xuất hiện trước mặt Hạ Tinh Trình, bắn không ít bọt nước lên chân Hạ Tinh Trình.
Anh vừa đạp nước vừa dùng tay lau mặt, sau đó vẩy vẩy nước trên tóc giống như động vật bị ướt lông.
Có giọt nước bắn vào mặt, Hạ Tinh Trình theo bản năng ngửa đầu ra sau nhắm mắt lại.
Cánh tay Dương Du Minh khoát lên thành bể bơi, anh ngẩng đầu nhìn Hạ Tinh Trình, mỉm cười nói: "Biết bơi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!