Chương 38: (Vô Đề)

Kỹ năng đọc lời thoại của Dương Du Minh rất tốt, giọng nói dịu dàng nhả chữ rõ ràng, tình cảm tinh tế giọng điệu lại tự nhiên.

Anh nhìn Hạ Tinh Trình, nói: "Sau khi 25 tuổi tôi bắt đầu bị cha mẹ giục kết hôn, mãi cho đến năm ngoái mẹ tôi bị bệnh, rất nghiêm trọng, hai lần bệnh tình nguy kịch đều được bác sĩ cứu chữa kịp thời, lúc ở trên giường bệnh bà nói với tôi rằng, nếu như không nhìn thấy tôi kết hôn, bà sẽ chết không nhắm mắt."

Hạ Tinh Trình bình tĩnh nói: "Nên anh liền kết hôn?"

"Sau này bệnh tình của bà có chuyển biến tốt, còn chưa xuất viện đã giới thiệu Từ Giai bảo tôi đi xem mắt, tụi tôi quen nhau chưa được ba tháng thì kết hôn." Dương Du Minh vẫn ngồi xổm ở trước giường, ngẩng đầu nhìn Hạ Tinh Trình.

Nhưng Hạ Tinh Trình từ đầu đến cuối đều không nhìn anh, chỉ bực mình nói: "Tôi không biết anh muốn nói gì?"

Dương Du Minh muốn nắm lấy bàn tay đang đặt ở bên chân của Hạ Tinh Trình, nhưng Hạ Tinh Trình lại tránh đi, vì vậy anh nói tiếp: "Chưa được ba tháng đã kết hôn, em có biết vì sao không? Vì tôi không thích cô ấy, cô ấy cũng không thích tôi, tụi tôi đều chỉ muốn tìm một người để kết hôn mà thôi. Có thể em không nhìn ra, thật ra Từ Giai lớn hơn tôi một tuổi, cô ấy chẳng qua cũng không chịu nổi áp lực trong nhà, phải tìm một người đàn ông để kết hôn vào cái tuổi này mà thôi, yêu hay không yêu cũng chẳng quan trọng."

Hạ Tinh Trình cuối cùng cũng nhìn vào mắt anh: "Anh dựa vào cái gì mà nói chị ấy không yêu anh?"

Dương Du Minh nói: "Một người có yêu em hay không, em sẽ cảm nhận được."

Hạ Tinh Trình lại nói: "Anh và chị ấy từng lên giường chưa?"

Dương Du Minh chậm rãi đứng lên, dựa lưng vào tường, hơi cúi đầu không hề trả lời.

Tốc độ nói của Hạ Tinh Trình nhanh hơn, giọng nói còn mang theo chút cảm xúc căm hận: "Anh không yêu chị ấy, chị ấy cũng không yêu anh, vậy hai người muốn ly hôn không?"

Dương Du Minh im lặng một lát, anh nói: "Tiểu Viễn, đời người có rất nhiều chuyện không thể theo ý mình, đến tuổi anh rồi em sẽ hiểu."

Hạ Tinh Trình cầm đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường lên, nhắm vào Dương Du Minh ném tới, vừa vặn nện lên bụng dưới Dương Du Minh, sau đó rơi xuống đất lăn hai vòng.

Dương Du Minh hơi nhíu mày, theo bản năng giơ tay che lên chỗ bị nện trúng ở bụng dưới.

Hạ Tinh Trình ngẩn người, lời thoại vốn phải nói ra khỏi miệng lại chẳng thể nói thành lời, cậu hốt hoảng, không biết là đang nói với Dương Du Minh hay là nó với Hà Chinh: "Em xin lỗi." Tiếp đó xuống khỏi giường đi tới trước mặt Dương Du Minh, hỏi: "Anh Minh, anh không sao chứ?"

Ban nãy cậu biết mình ra tay nặng bao nhiêu, mặc dù chỉ là đạo cụ đặc chế, nhưng Hạ Tinh Trình vẫn sợ ném trúng Dương Du Minh.

Dương Du Minh lắc đầu nói: "Không sao."

Hà Chinh đứng dậy khỏi ghế, ló đầu sang bên này xem thử, hỏi: "Không bị thương chứ?"

Dương Du Minh nói với hắn: "Không có gì, tiếp tục đi."

Hà Chinh nhìn Hạ Tinh Trình, rồi nói với Dương Du Minh: "Thôi cứ nghỉ ngơi một lát đi, cậu xem thử có bị thương không."

Chờ Hà Chinh nói xong ngồi xuống, Thẩm Nghiên xáp lại gần Hà Chinh, nói: "Hạ Tinh Trình diễn không tệ ha, trong số những diên viên cùng lừa với cậu ấy, lần đầu tiên em thấy có người diễn đúng cảm xúc như vậy đó."

Hà Chinh xem lại cảnh vừa quay trong màn hình, nghe Thẩm Nghiên nói thế, chỉ gãi tóc thở dài.

Thẩm Nghiên lại nói: "Hơn nữa giữa thằng bé và Dương Du Minh rất ăn ý với nhau."

Lúc này Hà Chinh mới nói: "Tiểu Hạ không tệ, hơn nữa Du Minh có thể dẫn dắt cậu ấy nhập vai, cực kỳ tốt."

Hạ Tinh Trình vẫn đang nhìn Dương Du Minh, sự quan tâm trên mặt hoàn toàn không giấu được.

Dương Du Minh mỉm cười, nói với cậu: "Không sao thật mà, cái đồng hồ báo thức đó nhẹ lắm, ném sẽ không bị thương đâu."

Hạ Tinh Trình "Vâng" một tiếng, cậu nói: "Em xin lỗi."

Nụ cười trên mặt Dương Du Minh dần dần trở nên hơi phức tạp, anh nói: "Mấy ngày nay sắc mặt cậu không tốt lắm."

Hạ Tinh Trình theo bản năng giơ tay lên sờ mặt, nói: "Gần đây giấc ngủ của em không tốt lắm."

"Mất ngủ hả?" Dương Du Minh hỏi cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!