Chương 23: (Vô Đề)

Ăn tối xong, mẹ Phương dọn dẹp bàn, Phương Tiệm Viễn cầm mấy chai bia rỗng về tiệm tạp hóa, ngày mai người giao hàng sẽ tới lấy đi.

Dư Hải Dương là khách đương nhiên sẽ đi về nghỉ ngơi.

Lúc này mặc dù trời đã tối, nhưng công tắc đèn lại nằm ở cửa, Phương Tiệm Viễn lười đi mở, chỉ có một chút ánh đèn từ phòng bếp đằng sau chiếu tới.

Hạ Tinh Trình sắm vai Phương Tiệm Viễn ngồi xổm xuống đất, đặt từng chai bia vào trong ô vuông của hộp nhựa, động tác của cậu vừa nhanh vừa hơi dùng sức, để giải tỏa cảm xúc trong lòng.

Hạ Tinh Trình hoàn toàn nhập vào cảm xúc của Phương Tiệm Viễn, thậm chí còn không cần trù tính tỉ mỉ mỗi hành động của mình, mà toàn phản ứng theo bản năng, cậu thật sự đang tức giận.

Lúc này, Dương Du Minh đóng vai Dư Hải Dương tiến đến, đứng dựa vào cửa nhìn cậu.

Hạ Tinh Trình xếp xong vỏ chai bia, tay lại nắm lấy cạnh hộp nhựa xếp chồng nó qua một bên, lúc thu tay về, ngón tay bị cạnh hộp thô ráp làm trầy xước.

Đây không phải là nội dung trên kịch bản, mà là một tai nạn bất ngờ.

Nhưng Hạ Tinh Trình không dừng lại, cậu đã hiểu rõ thói quen quay phim của Hà Chinh, mỗi một cảnh ở trong lòng Hà Chinh đều không có quy trình cố định, tất cả chỉ cần cảm giác mà thôi. Đối với Hà Chinh mà nói, chỉ cần đúng cảm giác, thì bạn có sửa lại toàn bộ lời thoại hắn cũng không phản đối.

Cậu đứng dậy, cúi đầu nhìn vết thương đang từ từ rướm máu.

Dương Du Minh đi tới.

Tai nạn này đối với Dương Du Minh mà nói cũng là một lần phát huy không có kịch bản, hoàn toàn là sự hiểu biết của anh đối với nhân vật.

Anh không tỏ ra sốt sắng và cấp bách, chỉ đến gần nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ Tinh Trình, cúi đầu nhìn vết thương, rồi lại ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu: "Nên là, em đang giận chuyện gì?"

Hạ Tinh Trình dùng sức rút tay ra khỏi tay anh: "Không cần anh lo!" Cậu đụng phải thùng bia rỗng xếp chồng ở sau lưng, gây ra tiếng vang không nhỏ.

Cả hai đều dừng lại động tác, Dương Du Minh theo bản năng nhìn ra bên ngoài.

Một lát sau, anh lại thấp giọng nói với Hạ Tinh Trình: "Trong cửa hàng có băng cá nhân phải không?"

Hạ Tinh Trình không trả lời, Dương Du Minh tự đi vào trong quầy, xé một miếng băng cá nhân từ một lốc đang treo trên tường.

Đây vốn là đạo cụ, treo ở một góc không bắt mắt, nếu không nhìn kĩ thì sẽ không chú ý tới, ống kính sợ rằng cũng chẳng quay được.

Dương Du Minh hiển nhiên nhìn thấy và cũng nhớ kỹ.

Anh quay lại, xé băng cá nhân ra, cầm lấy tay Hạ Tinh Trình cẩn thận giúp cậu dán lên vết thương.

Lúc này Hạ Tinh Trình không đẩy anh ra nữa.

Dương Du Minh giúp cậu dán vết thương xong, không buông tay ra, mà hơi khom lưng dùng góc độ nhìn thẳng vào mắt cậu nói: "Sao lại mất hứng? Kể tôi nghe xem."

Hạ Tinh Trình nhìn thấy đôi mắt Dương Du Minh tràn đầy sự dịu dàng.

Cậu quay mặt đi chỗ khác, không muốn lún sâu vào.

Dương Du Minh nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay và đầu ngón tay cậu, xúc cảm vừa ấm áp vừa hơi thô ráp truyền đến, Hạ Tinh Trình thậm chí còn cảm nhận được cả vết chai mỏng trên lòng bàn tay anh.

Studio nóng bức và tiệm tạp hóa không có điều hòa, Dương Du Minh và Dư Hải Dương, ở trước mặt Hạ Tinh Trình hòa làm một.

Tim cậu đập dồn dập, mồ hôi thấm ướt sau lưng, vừa muốn buông tay lại không nỡ giãy dụa.

Sau đó cậu lại không nhịn được mà nhìn Dương Du Minh, nhìn sâu vào đôi mắt anh, cảm thấy mình gần như không thở nổi.

Dương Du Minh chợt mỉm cười, khóe mắt cong xuống, khóe miệng nhếch lên.

Hạ Tinh Trình không hề biết rằng ở trong camera giám sát và trong mắt của người khác cậu đang đỏ hết cả gò má.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!