Cảnh thân mật trong nhà vệ sinh ở bệnh viện của Dư Hải Dương và Phương Tiệm Viễn.
Trước khi quay phim, Dương Du Minh từng hơi ghét bỏ nói với Hà Chinh, anh cảm thấy quá bẩn.
Hà Chinh thờ ơ trả lời anh: "Đàn ông mà, vào lúc ấy ai còn để ý có bẩn hay không, có rất ít người làm bậy trong nhà vệ sinh công cộng hả?" Nói xong, anh ta hỏi Dương Du Minh: "Đến lúc đó cậu vẫn muốn xem thử hoàn cảnh có sạch sẽ hay không à?"
Dương Du Minh liếc anh ta một cái, nói: "Phải."
Hà Chinh nghe thấy vậy thì mỉm cười nói: "Vậy chắc là không đúng người."
Ba chữ đó làm Dương Du Minh thất thần, anh nghĩ tới Viên Thiển, lúc Viên Thiển vẫn đang theo đuổi anh, anh từng nói với Viên Thiển rằng bọn họ không hợp nhau, lúc đó Viên Thiển nói chưa thử sao lại biết hợp hay không? Từ trước đến giờ cô là người rất tự tin, cô từng nói với Dương Du Minh, chỉ cần cô cảm thấy hợp, thì chắc chắn sẽ hợp. Kết quả đến cuối cùng, Dương Du Minh phát hiện mình mới là người đúng, anh không nên tin Viên Thiển.
Hà Chinh gọi anh và Hạ Tinh Trình tới cùng một chỗ để giải thích cảnh quay.
Từ lần đánh anh, Hạ Tinh Trình vẫn luôn trốn tránh anh, giờ trên mặt Dương Du Minh đã hết sưng, nhưng Hạ Tinh Trình gần như không tiếp xúc riêng với anh.
Hà Chinh hỏi Hạ Tinh Trình, cậu nghĩ giờ tâm lý của Phương Tiệm Viễn sẽ như thế nào?
Hạ Tinh Trình ngoài dự đoán của mọi người nói ra hai chữ "hiến tế".
Dương Du Minh vốn hơi mất tập trung xem kịch bản, nghe thấy vậy bèn ngước lên nhìn Hạ Tinh Trình, anh biết trên mặt mình không thể hiện ra bất cứ cảm xúc gì, nhưng không biết vì sao, hai chữ "hiến tế" bỗng nhiên châm lửa trên người anh, làm anh hơi kích động.
Thế là trước lúc quay phim chính thức, Dương Du Minh hơi mỉm cười nói với Hạ Tinh Trình muốn "hiến tế" cho anh rằng: "Cảnh này tôi sẽ hoàn toàn tập trung tinh thần để nhập vai."
Gian phòng vệ sinh tối tăm dơ bẩn chật hẹp, trong hoàn cảnh khép kín, những tâm tư xao xuyến không thể để cho người khác biết đều phá vỏ xông ra, Dương Du Minh nhận ra mình đã hòa cùng một thể với Dư Hải Dương, đôi mắt nhìn Hạ Tinh Trình của anh nhuốm ngọn lửa tình dục.
Hạ Tinh Trình nhanh chóng đáp lại anh, giống như những gì cậu nói, rõ ràng không chịu nổi nữa, nhưng vẫn dâng hiến tất cả mọi thứ chẳng giữ lại chút gì cả.
Dương Du Minh nhìn thấy cậu ngẩng đầu lên, để lộ ra cần cổ trắng ngần mảnh khảnh của mình, đó là chỗ trí mạng của loài người, hầu kết nhô ra ở trên đó, rõ ràng là đặc trưng của đàn ông, nhưng vào giờ phút này lại bất ngờ kích thích dục vọng của Dương Du Minh, làm anh muốn ngậm lấy mà đùa giỡn.
Phản ứng sinh lý của hai người đều rất rõ ràng, nhưng camera vẫn đang quay về phía bọn họ, thời thời khắc khắc nhắc nhở Dương Du Minh bọn họ đang đóng phim, nên sau khi thể hiện ra cảm xúc mãnh liệt của mình trước ống kính, anh vẫn bình tĩnh lui ra, vẻ mặt từ từ tỉnh táo lại, cuối cùng chẳng còn bất cứ cảm xúc gì cả.
Dương Du Minh phát hiện ra bản thân mình dần dần hơi thất thố.
Ngày đó anh và Hạ Tinh Trình quay cảnh ăn cơm, anh bóc vỏ tôm, đút tới bên miệng Hạ Tinh Trình, anh nhìn thấy Hạ Tinh Trình mở đôi môi mềm mại ra, cẩn thận ngậm tôm vào, rồi từ từ nhai nuốt.
Dương Du Minh liếc nhìn gia vị vẫn còn dính trên ngón tay mình, đang đặt ở bên môi Hạ Tinh Trình, bèn buột miệng nói: "Liếm giúp anh nhé?"
Đây không phải là nội dung trong kịch bản, Dương Du Minh gần như là theo bản năng nói ra khỏi miệng, có lẽ anh nghĩ Dư Hải Dương sẽ nói vậy, cũng có thể là anh muốn đùa với Hạ Tinh Trình như vậy.
Hà Chinh rõ ràng không thích đoạn này, anh ta cảm thấy quá tùy tiện, không thích hợp với bầu không khí trong phim.
Nhưng vào lúc ấy, Dương Du Minh nhìn thấy Hạ Tinh Trình thiếu chút nữa thì lè lưỡi ra liếm tay anh, tiếc là bị Hà Chinh lớn tiếng cắt ngang, dường như lúc đó Hạ Tinh Trình mới lấy lại tinh thần.
Dương Du Minh nhận lấy khăn ướt Lý Vân đưa tới để lau tay, anh nghĩ tới phản ứng của Hạ Tinh Trình, không nhịn được mà khẽ bật cười.
Kết quả ngày đó là sinh nhật của Hạ Tinh Trình, Dương Du Minh cũng nhìn thấy staff đẩy bánh sinh nhật ra mới biết. Anh không nghĩ nhiều, lập tức bảo Lý Vân giúp anh chuẩn bị quà sinh nhật cho Hạ Tinh Trình.
Dương Du Minh từng hợp tác với một nhãn hàng hiệu, lúc đó anh đeo một sợi dây chuyền nam trên đó khắc đầy hình vẽ ngôi sao, trước lúc đó anh đã nghĩ cái dây chuyền này rất hợp với Hạ Tinh Trình rồi.
Nhưng ở chỗ bọn họ quay phim, phải mất gần bốn tiếng để lái xe đến thành phố có cửa hàng gần nhất, cho dù Lý Vân có chạy đi ngay cũng không kịp, cuối cùng chỉ có thể liên hệ với bên nhãn hàng, yêu cầu cửa hàng lập tức gửi một sợi dây chuyền đến cho anh.
Lúc dây chuyền đến nơi thì đã vào buổi tối, bọn họ ăn cơm xong trước khi về khách sạn, Dương Du Minh tự tay tặng quà cho Hạ Tinh Trình.
Anh biết Hạ Tinh Trình chắc chắn sẽ rất thích món quà này.
Quả nhiên, tối hôm đó Hạ Tinh Trình mang dây chuyền trên cổ tới gõ cửa phòng anh, lúc mở cửa, anh nhìn thấy Hạ Tinh Trình mặt ửng hồng, ánh mắt vừa kích động vừa nóng bỏng, anh cố ý hỏi cậu: "Có chuyện gì à?"
Sự kích động của Hạ Tinh Trình hơi tản đi, nhưng nét ửng hồng trên mặt vẫn không rút đi, cậu hơi không tự nhiên nói mình muốn tới chụp ảnh của búp bê hình người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!