Chương 138: Phiên ngoại 1: 《Tiệm Viễn》của Dương Du Minh 2

Sau khi Dương Du Minh nói những lời đó với Hạ Tinh Trình, anh có cảm giác trạng thái của Hạ Tinh Trình đã tốt hơn nhiều.

Trong quá trình quay phim vào buổi chiều, Hạ Tinh Trình rõ ràng đã quay lại dáng vẻ vừa ngoan ngoãn vừa ngại ngùng của Phương Tiệm Viễn. Cậu dọn dẹp hàng hóa trong nhà kho ở tầng một, mồ hôi làm tóc và quần áo cậu ướt đẫm, cậu nhón chân lên định để đường lên kệ hàng cao nhất, vạt áo theo động tác của cậu bị kéo lên cao để lộ chiếc eo mảnh mai phía dưới, trên làn da trắng ngần lấp lánh ánh nước, trên lưng quần hơi trễ có hai cái hõm eo rất rõ ràng.

Dương Du Minh bước tới, rút gói đường trong tay cậu ra, đứng sau lưng cậu để gói đường đó lên kệ hàng cao nhất, khoảng cách hơi gần, anh ngửi thấy mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi dầu gội trên tóc Hạ Tinh Trình.

Trong quá trình Dương Du Minh nói lời thoại và làm những động tác trong kịch bản, Hạ Tinh Trình vẫn luôn nhìn anh chằm chằm, nhưng đến lúc ánh mắt của Dương Du Minh nhìn qua, tầm mắt cậu lập tức dời đi chỗ khác, có giọt mồ hôi từ tóc mai Hạ Tinh Trình trượt xuống, lăn xuống cằm rồi nhỏ lên áo, thấm vào trong sợi vải biến mất chẳng còn tăm hơi.

Đóng phim kiểu này, quay cùng với người có kỹ năng diễn xuất càng mạnh, lại càng dễ khiến bạn nhập diễn.

Diễn xuất của Hạ Tinh Trình quá ngây ngô quá tự nhiên, có một khoảnh khắc, mối tình đầu vừa chớm nở của cậu dường như ngưng kết thành vật thật hiện ra trước mặt Dương Du Minh, trong kho hàng nhỏ chật hẹp ánh sáng mờ tối, Dương Du Minh hiểu được phần nào vì sao Dư Hải Dương lại thích Phương Tiệm Viễn.

Cùng nhau quay phim cho tới giờ, thật ra Dương Du Minh đã rất quen thuộc Hạ Tinh Trình rồi.

Nhưng sự quen thuộc của anh, không phải là sự quen thuộc khi hai người cùng nhau ăn uống và trò chuyện, mà là anh gần như quen thuộc với tính cách và thói quen của Hạ Tinh Trình.

Anh biết tính cách của Hạ Tinh Trình vốn cởi mở hoạt bát, cậu rất hòa thuận với rất nhiều người ở trong đoàn phim, ví dụ như vị nữ diễn viên trung niên đóng vai mẹ của Phương Tiệm Viễn, thỉnh thoảng quay phim xong Hạ Tinh Trình vẫn sẽ trêu đùa gọi cô là mẹ. Nhưng một khi không cần ở chung với người khác, Hạ Tinh Trình sẽ rất yên tĩnh, vẻ mặt có chút cô đơn.

Dương Du Minh nghĩ cậu bị cảm xúc của Phương Tiệm Viễn ảnh hưởng.

Hơn nữa Hạ Tinh Trình cứ mãi không thể đến gần anh, có lẽ là vì ban đầu anh đã cự tuyệt Hạ Tinh Trình, nên bất cứ lúc nào nhìn thấy anh, Hạ Tinh Trình đều vừa cung kính vừa lịch sự.

Vì vậy ngày đó trước khi quay cảnh ở trên sân thượng, Dương Du Minh đã chủ động trò chuyện cùng Hạ Tinh Trình, kéo gần khoảng cách với cậu, để lúc quay phim tâm trạng của cậu có thể thả lỏng một chút.

Quả nhiên cảnh này Hạ Tinh Trình phát huy rất tốt, hình như tâm trạng của bản thân cậu cũng rất tốt, nụ cười dưới ánh mặt trời trông càng thêm rực rỡ.

Dương Du Minh cầm vòi nước giội xuống đầu bọn họ, cái nóng của mùa hè lập tức bị dòng nước đẩy đi, anh bất giác ngừng thở ngẩng đầu lên, cảm nhận sức mạnh của dòng nước đang giội rửa trên người mình, còn Hạ Tinh Trình bị anh ôm lấy đang khom lưng cúi đầu, mặt vùi trong ngực anh, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, nắm chặt vạt áo anh.

Lúc vòi nước bị tắt, Dương Du Minh cúi đầu, nhìn thấy Hạ Tinh Trình đang ngước lên nhìn mình, trên gương mặt của cậu dính đầy nước, có lẽ vì hô hấp không thông, nên môi hơi hé ra, mũi và môi đều ửng hồng, trông thực sự hơi đáng thương.

Dương Du Minh không nghĩ nhiều, anh theo bản năng giơ tay lên lau nước trên mặt cho cậu. Tiếp đó anh nhìn thấy vẻ mặt Hạ Tinh Trình thay đổi, đầu tiên là hơi ngạc nhiên, rồi nhanh chóng nhắm hai mắt lại, lông mi khẽ run rẩy ngửa mặt lên càng cao hơn.

Anh nhanh chóng rụt tay lại, nhận lấy khăn Lý Vân đưa tới quấn lên người, trên bàn tay vẫn còn lưu lại xúc cảm mềm mại lúc ma sát với môi của Hạ Tinh Trình.

Từ đó về sau, Dương Du Minh có thể cảm nhận được tầm mắt của Hạ Tinh Trình vẫn luôn dừng lại trên người mình, anh cố hết sức không đối mặt với Hạ Tinh Trình, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.

Nhưng chẳng ai ngờ, Hạ Tinh Trình lại vì dầm nước lạnh trong mùa hè mà đổ bệnh.

Lý Vân hỏi Dương Du Minh có cần tới bệnh viện thăm Hạ Tinh Trình không, Dương Du Minh hơi do dự, Lý Vân bèn nói: "Để tôi tìm người mua bó hoa đưa tới."

Dương Du Minh im lặng rất lâu, rồi ngẩng đầu lên nói với Lý Vân: "Chị bảo người mua hoa tới đây, tôi đích thân tới bệnh viện một chuyến."

Lúc anh bước vào phòng bệnh, Hạ Tinh Trình đang ngủ say, anh bèn thả nhẹ bước chân, từ từ đi tới đầu giường, đặt bó hoa kia lên tủ đầu giường bên cạnh giường bệnh.

Chỗ này cách Hạ Tinh Trình rất gần, Dương Du Minh đứng bên giường cúi đầu nhìn cậu, phát hiện cậu đang quấn chặt chính mình trong chăn, gò má ngủ đến mức đỏ bừng, trong phòng bật điều hòa nhưng vẫn đổ đầy mồ hôi.

Dương Du Minh không đánh thức cậu, mà xoay người từ bên cạnh giường đi đến bên cửa sổ, ánh nắng buổi chiều rất đẹp, xuyên qua tấm cửa kính chiếu thành một hình chữ nhật màu vàng óng ánh trên sàn nhà.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại xoay người dựa vào bệ cửa, nhìn về Hạ Tinh Trình đang nằm trên giường bệnh.

Thật ra anh cũng không biết mình đang nhìn cái gì, trong lòng anh rất bình tĩnh, không mục đích cũng chẳng có suy nghĩ mà nhìn Hạ Tinh Trình, thấy cậu bỗng nhiên hơi nhúc nhích, rồi từ từ mở mắt ra.

Hạ Tinh Trình tỉnh dậy từ giấc ngủ say chẳng làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm Dương Du Minh mà ngẩn người.

Dương Du Minh đành phải phá vỡ sự im lặng, mở lời trước: "Tỉnh rồi à?"

Hạ Tinh Trình dường như lúc này mới thật sự tỉnh táo, cậu chống người ngồi dậy, nói chuyện với Dương Du Minh, cậu vừa nói mình là fan trung thành của Dương Du Minh, muốn xin chữ ký của anh, vừa tránh né ánh mắt của Dương Du Minh.

Dương Du Minh đương nhiên phát hiện ra, anh cảm thấy Hạ Tinh Trình như vậy rất thú vị, nên bèn ngồi xuống bên giường, dùng bút đánh dấu ở trong phòng bệnh ký tên mình lên lòng bàn tay Hạ Tinh Trình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!