Buổi tối hôm tiến vào đoàn phim《Tiệm Viễn》, Dương Du Minh lần đầu tiên gặp được Hạ Tinh Trình ở trên hành lang khách sạn.
Trước kia anh cũng từng nghe thấy tên Hạ Tinh Trình, cũng từng thấy ảnh, nhưng chưa bao giờ xem tác phẩm của cậu, trong ấn tượng cũng chưa từng gặp được người thật, thế là anh bèn dựa vào ánh đèn mờ tối của hành lang, không dấu vết đánh giá cậu thanh niên này một lượt.
Khuôn mặt trẻ tuổi xinh đẹp này, trông còn trẻ con hơn cả tuổi thật, thay một bộ quần áo khác có lẽ là có thể diễn được vai học sinh cấp ba. Về ngoại hình và khí chất, Hạ Tinh Trình ở trong giới diễn viên có lẽ cũng không tính là quá xuất chúng, nhưng rất phù hợp với yêu cầu của Hà Chinh về bộ phim này.
Hạ Tinh Trình bắt chuyện với anh trước, mặt cậu đỏ bừng, giọng cũng hơi run rẩy, trong không khí có mùi rượu, chắc là uống không ít.
Dương Du Minh có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Hạ Tinh Trình, cậu nói vẫn luôn rất thích anh, lúc bọn họ bắt tay nhau, Dương Du Minh cảm giác được lòng bàn tay cậu chảy đầy mồ hôi. Những diễn viên trẻ bày tỏ sự quý trọng và yêu thích với anh kiểu này, ở trong giới diễn viên Dương Du Minh từng gặp rất rất nhiều, Hạ Tinh Trình trong số đó cũng không có gì đặc biệt, anh bèn mỉm cười vừa khách sáo vừa xa cách nói chuyện với cậu mấy câu, rồi mở cửa bước vào phòng mình, dù sao thì cũng mới vừa kết thúc chặng đường dài mấy tiếng, anh cảm thấy rất mệt mỏi.
Lúc đó, Dương Du Minh vừa ly hôn không lâu. Nếu như không tính nửa năm ly thân, cuộc hôn nhân dài hai năm của anh và Viên Thiển làm anh có cảm giác kiệt sức. Thậm chí có lúc anh sẽ nghĩ, ban đầu chấp nhận sự theo đuổi của cô, cùng cô bước vào cuộc hôn nhân này chính là một sai lầm, loại sai lầm này anh không muốn trải qua một lần nữa.
Lúc Dương Du Minh gặp lại Hạ Tinh Trình, thì cũng đã ở trường quay rồi, cảnh đầu tiên mà bọn họ phải quay là một cảnh thân mật ở trong phim.
Anh hiểu ý đồ của Hà Chinh, bộ phim này hoàn toàn đang kể lại câu chuyện tình cảm xoay quanh Phương Tiệm Viễn và Dư Hải Dương, hai người sẽ có rất nhiều cảnh thân mật, đừng nói là hai người đàn ông, cho dù là một nam một nữ, cũng khó tránh khỏi sẽ cảm thấy lúng túng khó nhập vai lúc vừa bắt đầu quay phim. Trong cảnh thân mật này, Hạ Tinh Trình hoàn toàn bị động, chỉ cần anh dẫn dắt cậu trong cảnh đó là được.
Quay mấy cảnh thế này đối với anh khá là thoải mái, vì không cần đối phương đáp lại quá nhiều, còn về việc hôn môi và vuốt ve đàn ông, dưới cái nhìn của anh đóng phim chính là đóng phim, không cần phải lúng túng.
Còn Hạ Tinh Trình, rõ ràng rất ngây ngô.
Dương Du Minh nhận ra cậu luôn căng thẳng, nhưng trạng thái căng thẳng này hoàn toàn phù hợp với trạng thái của Phương Tiệm Viễn ở trong phim, cậu chỉ cần phản ứng theo bản năng là được rồi.
Bọn họ quay cảnh hôn. Dương Du Minh lần đầu tiên quay cảnh hôn lưỡi kiểu này với đàn ông, anh cảm thấy hơi kỳ diệu, vì Hạ Tinh Trình rất cao, nên anh chỉ cần hơi cúi đầu là có thể hôn cậu, đối phương gần như không đáp lại, thậm chí động tác còn hơi cứng, nhưng không ngờ đôi môi rất mềm mại, có hương thơm của bạc hà, có lẽ trước khi quay phim cậu đã nhai kẹo cao su, còn hơi ngọt nữa.
Chẳng hề có cảm giác khó chịu hoặc buồn nôn, Hạ Tinh Trình toàn thân gọn gàng sạch sẽ, ánh mắt cũng thuần phục và mềm mại, có lẽ thật sự quá căng thẳng.
Anh hôn lên cổ cậu, sợ để lại dấu vết nên chỉ hôn rất nhẹ, hầu kết trên cổ hết sức rõ ràng, lúc anh liếm lên hầu kết của cậu, thì cảm nhận được cơ thể cậu đang run rẩy.
Lúc Dương Du Minh rời khỏi người Hạ Tinh Trình, anh vô thức nghĩ: Thật sự rất mẫn cảm.
Cảnh gường chiếu thứ hai cần sự phối hợp của Hạ Tinh Trình, nên việc quay chụp rõ ràng hơi bị trì trệ.
Dương Du Minh từng nghe Hà Chinh nói đây là lần đầu tiên Hạ Tinh Trình quay phim điện ảnh, nên lần này Dương Du Minh cũng đã chuẩn bị tâm lý, anh kiên nhẫn chỉ bảo cho cậu, giúp cậu tiến vào trạng thái của nhân vật.
Tiêu chuẩn của cảnh này còn lớn hơn so với cảnh hôn, Dương Du Minh vén vạt áo của Hạ Tinh Trình lên, lúc hôn ngực cậu, lại vô thức nghĩ: hóa ra hôn lên cơ thể đàn ông là cảm giác như vậy, không mềm mại, nhưng làn da nhẵn nhụi dẻo dai, ngực và bụng đều bằng phẳng. Anh không cố ý, nhưng lại không cẩn thận chạm vào điểm nhỏ nhô ra trước ngực Hạ Tinh Trình, tiếp đó anh cảm nhận được cơ thể đối phương càng kéo căng.
Dương Du Minh hơi phân tâm, anh chỉ dùng diễn xuất tinh tế để khiến mình trông thật hoàn hảo, thực tế anh không tập trung vào nhân vật cũng không tập trung vào việc thể hiện nhân vật, mà chỉ đang cảm nhận cảnh quay thân mật không giống với bình thường này, thậm chí anh còn để ý thấy trên làn da trắng ngần của Hạ Tinh Trình nổi lên một mảng màu đỏ, vì da cậu rất trắng, nên chút màu đỏ đó trông cực kỳ rõ ràng, từ cổ lan ra đến ngực, giống như là xấu hổ, lại giống như động tình.
Quay phim ngày đầu tiên, Hạ Tinh Trình đã để lại ấn tượng sơ sơ cho Dương Du Minh, diễn xuất của cậu thật sự rất trúc trắc, mặc dù được đào tạo chính quy, hơn nữa đã đóng phim sáu năm, nhưng sáu năm đó có lẽ chỉ dẫm chân tại chỗ, vào nghề này nhưng chẳng chân chính tìm được cánh cửa của nghiệp diễn.
Nhưng Hạ Tinh Trình lại rất dễ chỉ dẫn, Dương Du Minh phát hiện ra cậu có khả năng đồng cảm mạnh mẽ, chỉ cần chỉ bảo một chút, là cậu có thể nhập vai vào nhân vật và thực sự cảm nhận được cảm xúc của nhân vật, kiểu diễn xuất này theo một nghĩa nào đó, đã là loại thổ lộ chân tình.
Phim do Hà Chinh làm đạo diễn có chút khuyết điểm, Dương Du Minh đã quen quá rồi, còn kiểu người mới như Hạ Tinh Trình mới hợp tác với Hà Chinh sẽ hình thành áp lực tâm lý rất lớn, thậm chí sau này sẽ là một loại ám chỉ tâm lý, ảnh hưởng đến việc quay chụp của cả bộ phim.
Dương Du Minh dù sao cũng là diễn viên chính của bộ phim, anh không muốn bị diễn xuất của Hạ Tinh Trình làm ảnh hưởng đến tiến độ quay phim lần nữa, nên chủ động chỉ điểm cho cậu, giúp Hạ Tinh Trình tìm được nhịp điệu của quá trình quay phim.
Chỉ là không ngờ, tối hôm đó, Hạ Tinh Trình lại chủ động tới phòng tìm anh.
Hạ Tinh Trình hình như đã uống rượu, sự nhiệt tình và thân mật tỏa ra từ trong đó làm Dương Du Minh cảm thấy hơi không quen, có một khoảnh khắc anh cảm thấy Hạ Tinh Trình giống như một chú chó cảnh xinh đẹp, cùng lắm anh chỉ sờ sờ đầu cậu lúc đi ngang qua, nhưng cậu lại đuổi tới cố gắng hết sức thể hiện cảm tình dành cho mình.
Tính cách của Dương Du Minh không quen giao tiếp với những người như vậy, nên anh thẳng thắn tỏ ý hy vọng có thể tách biệt công việc và cảm xúc cá nhân với Hạ Tinh Trình, anh thấy vẻ mặt của Hạ Tinh Trình hơi mờ mịt, bèn âm thầm thở dài một hơi, rồi bày tỏ quan điểm của mình về việc diễn xuất cho cậu nghe.
Anh biết với năng lực diễn xuất của Hạ Tinh Trình hiện nay, muốn nhận được sự tán thành của Hà Chinh là cực kỳ khó khăn, nhưng Hạ Tinh Trình lại có thiên phú về diễn xuất, có thể thông qua sự đồng cảm mạnh mẽ để nhập vai vào nhân vật. Anh nghĩ, nếu Hạ Tinh Trình thật sự cảm thấy áp lực khi đóng phim, vậy không bằng thử càng nhập diễn xem, không cần phải nuôi dưỡng cảm xúc ở trường quay, cũng giảm thiểu sự thay đổi cảm xúc giữa bản thân và nhân vật, thử hoàn toàn tiến vào cõi lòng của nhân vật Phương Tiệm Viễn xem.
Thế là anh bèn đưa ra đề nghị sống thành Phương Tiệm Viễn.
Tối hôm đó, lúc rời đi Hạ Tinh Trình dường như rơi vào trạng thái hồn bay phách lạc, trong lòng Dương Du Minh hơi băn khoăn, anh nghĩ có lẽ mình nên uyển chuyển một chút, rồi lại nghĩ bộ phim này Phương Tiệm Viễn có kết cục rất bi thương, giai đoạn sau này liệu có tác động tiêu cực đến tâm lý của Hạ Tinh Trình hay không, đề nghị đó của mình rốt cục có thích hợp hay không.
Nhưng là một diễn viên, diễn tốt một vai là điều kiện cơ bản nhất, nếu như Hạ Tinh Trình ngay cả việc nhập vai mà cũng không làm được, thậm chí còn không thử nghiệm, vậy thì có tư cách gì để làm diễn viên chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!