Xe dừng trước cửa biệt thự Hạ gia, lúc xuống xe Hạ Tinh Trình nhìn thấy chỉ có chị dâu cậu đứng ở cửa đón bọn họ, trong lòng bỗng chốc càng thêm bất an.
Hạ Diệp giúp Dương Du Minh lấy vali hành lý từ trên xe xuống.
Phương Dĩnh mỉm cười ôm Hạ Tinh Trình, sau đó thấp giọng nói: "Chị nói với cha mẹ em và Dương Du Minh muốn về cùng nhau, mẹ không nói gì, cha thì phản ứng hơi không bình thường."
Hạ Tinh Trình miễn cưỡng mỉm cười, cậu gật đầu nói biết rồi, sau đó bước ngang qua người Phương Dĩnh đi thẳng vào nhà.
Mẹ Hạ mặc tạp dề đứng ở cửa phòng bếp, bà vừa dùng tạp dề lau tay, vừa nói: "Tinh Trình về rồi đấy à?"
Cha Hạ thì đang ngồi trên sô pha, trên bàn trà trước mặt có một cái ly giữ nhiệt nóng hổi, ông nét mặt nghiêm túc, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tinh Trình, nói: "Lúc này con về làm gì? Rốt cục thì có chuyện gì muốn nói với chúng ta?"
Hạ Tinh Trình hít sâu một hơi, cậu hạ quyết tâm, nói: "Cha, mẹ, con muốn kết hôn."
Mẹ Hạ vẫn vô thức lau tay, vội vã bước tới nói: "Sao tự dưng lại nói đến chuyện kết hôn?"
Cha Hạ vẫn bình tĩnh, ông nói: "Kết hôn với ai? Con gái nhà ai mà cũng không dẫn về xem thử, mà trực tiếp muốn kết hôn luôn?"
Lúc này Dương Du Minh đã đi vào trong phòng khách, anh nói: "Bác trai bác gái, Tinh Trình định kết hôn với con."
Sắc mặt cha Hạ lập tức chìm xuống, như thể bị làm nhục, ngực cũng theo hô hấp kịch liệt mà chập trùng lên xuống.
Mẹ Hạ thì lại tỏ vẻ bối rối, bà nhìn cha Hạ không nói gì.
Cha Hạ đứng lên, ông không nhìn Dương Du Minh, mà chỉ tức giận quát Hạ Tinh Trình: "Anh kết hôn cái gì? Cùng đàn ông thì kết hôn cái gì hả?"
Phương Dĩnh và Hạ Diệp đứng ở cửa, hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau, đều đoán trước được cục diện này, nhưng lại không biết phải làm sao cả.
Dương Du Minh đi tới phía sau Hạ Tinh Trình, nắm chặt cánh tay cậu, thái độ chân thành nói: "Bác trai, người đừng trách Tinh Trình, nghe tụi con nói mấy câu được không ạ?"
Cha Hạ nhìn anh, chẳng chút khách sáo nói: "Cậu Dương, tôi dạy dỗ con trai không liên quan gì đến cậu cả."
Hạ Tinh Trình quay đầu nhìn Dương Du Minh, cậu nhìn thấy Dương Du Minh dường như đã nuốt lại những lời anh muốn nói vào, sau đó vỗ cánh tay mình, ra hiệu cậu lắng nghe.
Dù sao có chút lửa giận luôn phải để ông cụ trút hết ra, nếu không ngọn lửa đó sẽ càng đốt càng dữ dội.
Cha Hạ chỉ Hạ Tinh Trình nói: "Tôi không nên cho anh đi đóng phim đi làm người nổi tiếng! Bẩn thỉu xấu xa loạn xà ngầu, rối tinh rối mù! Làm chính anh cũng thành bất nam bất nữ!"
Nghe thấy cha nói những câu này Hạ Tinh Trình không cảm thấy tức giận, thực tế phản ứng của cha mẹ với chuyện này nếu chỉ là tức giận và trách mắng, thì càng làm trong lòng cậu dễ chịu hơn là đau lòng rơi lệ. Cậu cúi đầu chịu mắng, cuối cùng nhỏ giọng phản bác: "Con không bất nam bất nữ."
Cha Hạ tức giận nói: "Nếu anh không bất nam bất nữ sao lại kết hôn với đàn ông? Không phải anh từng có bạn gái ư? Từ nhỏ đến lớn đều bình thường, sao giờ tự dưng lại không bình thường rồi?"
Nói xong, ông cụ che ngực hít thở không thông há miệng thở gấp, dọa người một nhà xúm lại đỡ ông ngồi xuống sô pha, người vỗ ngực thì vỗ ngực, người đút nước thì đút nước.
Mẹ Hạ rất căng thẳng: "Ông đừng kích động, ảnh hưởng sức khỏe thì biết làm sao?"
Cha Hạ uống mấy ngụm nước nóng, cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại, ông quay đầu đi chỗ khác không chịu nhìn Hạ Tinh Trình đang nửa quỳ trước mặt mình.
Bọn họ sinh Hạ Tinh Trình rất muộn, từ nhỏ đã được cưng chiều mà lớn lên chưa từng chịu chút oan ức, bình thường Hạ Diệp luôn chịu đòn, đổi lại là Hạ Tinh Trình cha Hạ không nỡ ra tay.
Ở trong mắt ông, giờ Hạ Tinh Trình vẫn là một đứa trẻ, ông rất giận, giận Hạ Tinh Trình ở trong môi trường showbiz bị người ta làm hư, nhưng ông lại chẳng thể nào mắng Dương Du Minh, nên chỉ có thể trách mắng con trai mình. Ông cụ sinh ra trong gia đình truyền thống, trong suy nghĩ hoàn toàn không có những quan niệm này, cũng chưa bao giờ tìm hiểu, chỉ biết đàn ông với đàn ông là không đúng, không kết hôn được, cũng không sinh con được.
Được người nhà xúm quanh động viên, cha Hạ cũng dần dần bình tĩnh lại, sinh ra cảm xúc bi thương, ông nói: "Có thể suy nghĩ thêm một chút, đừng vội vã kết hôn được không?"
Hạ Tinh Trình nửa quỳ ở trước mặt cha Hạ, ngẩng đầu nắm chặt tay ông, nói: "Cha, giờ con rất hạnh phúc, nếu như rời xa anh Minh, cả đời này e rằng con sẽ không bao giờ hạnh phúc nữa. Thời gian và nơi tổ chức lễ cưới con đã đặt xong rồi, cha và mẹ có tới hay không tụi con cũng phải tổ chức đám cưới, nhưng con hy vọng hai người có thể tới, hai người đều là người mà con yêu nhất, con muốn cho mọi người thấy con sống hạnh phúc đến nhường nào."
Ngày đó ở Hạ gia vẫn tan rã trong không vui.
Dương Du Minh và Hạ Tinh Trình cũng không vội vã rời đi, buổi tối hai người ở khách sạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!