Chương 47: Nửa tiếng là không đủ, lần trước em đã thử rồi

Dưới niềm vui thì lỗi lầm không đáng kể gì.

Khi trống đánh bị hụt một nhịp, không ai chú ý.

Mọi người chỉ thấy người đàn ông ngồi cuối sân khấu luôn im lặng và điềm tĩnh, người đã giữ nhịp cho buổi biểu diễn tối nay, bất chấp nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Khi ánh mắt anh ấy băng qua chiếc chập chõa và ngẩng lên, ánh mắt và hành động của anh ấy – hoặc có thể nói là toàn bộ con người anh ấy – đều khựng lại.

Tay cầm dùi trống không tự chủ mà do dự, mũi chân vốn dĩ đang định đạp xuống đáy trống cũng đứng yên, chần chừ quên mất phải đạp xuống, như thể đang nghi ngờ về sự thực tại của thế giới ở thời điểm này.

Người mà anh nghĩ phải mất thêm một tuần nữa mới có thể gặp lại đột nhiên xuất hiện từ giấc mơ đêm qua của anh, trong khung cảnh mờ ảo và lãng mạn, giống như một bông hoa duyên dáng, chỉ nở rộ để đón ánh nhìn của anh.

Hai giây sau khi bất ngờ, khóe môi Hướng Phỉ Nhiên chậm rãi nhếch lên, ánh mắt của anh và cô lặng lẽ giao nhau trên tầng khán giả.

Thương Minh Bảo không vẫy tay với anh, chỉ hơi nghiêng đầu, hai tay cầm túi xách dạ hội đan chặt vào nhau trước ngực. Chiếc váy sườn xám để lộ bờ vai gầy guộc của cô, khi cô hít sâu, phần hõm xương vai lộ rõ, ánh lên như một vũng nước lấp lánh vì được đánh highlight.

"Bây giờ có thể vào ngồi được chưa?" Thương Minh Trác trêu cô.

Cả hai theo sự hướng dẫn của phục vụ đi đến khu vực ăn uống. Sau khi gọi hai ly rượu và một ít đồ ăn nhẹ, Thương Minh Bảo đặt mười tờ 100 đô la vào thực đơn và bảo phục vụ: "Giúp tôi gửi một bó hoa cho tay trống, phần còn lại chúc anh năm mới vui vẻ."

Người phục vụ khó khăn trong việc kiềm chế ánh nhìn và khóe miệng của mình, cảm thấy tối nay thật vui vẻ... Có lẽ đây là món quà bất ngờ từ trên trời rơi xuống.

Thương Minh Trác chống cằm, ngón tay gõ nhẹ lên má: "Ừ... Quả thật là một con cáo thành tinh đúng nghĩa."

Bị chị chọc ghẹo, Thương Minh Bảo không tránh khỏi đỏ mặt, cố tỏ ra bình tĩnh: "Đẹp trai chỉ là ưu điểm không đáng kể nhất của anh ấy."

Thương Minh Trác nhìn cô đầy thích thú, nhẹ nhàng "chậc" một tiếng.

"Anh ấy đang đóng vai người câm ở đây, lát nữa chị đừng nói chuyện với anh ấy." Thương Minh Bảo nhắc nhở.

Thương Minh Trác sặc một cái: "À?"

"Như vậy anh ấy có thể không nói chuyện." Thương Minh Bảo giải thích nghiêm túc: "Anh ấy ít nói, có thể không nói thì sẽ không nói."

"Với em cũng ít nói?"

"..."

Nhiều lắm.

Thương Minh Trác mím môi, cố tình nói: "Nghe có vẻ như ở bên anh ấy rất nhàm chán."

Thương Minh Bảo tức giận phủ nhận: "Không hề."

"Vậy thì thú vị ở chỗ nào?" Thương Minh Trác nghiêng người tới trước: "Chị hỏi này, Hướng Phỉ Nhiên có nói lời ngọt ngào không?"

Thương Minh Bảo cắn môi, không trả lời, nhưng đôi tai đeo ngọc trai của cô đã đỏ lên rất nhiều.

Thương Minh Trác nhướng mày: "Ồ... Có vẻ không chỉ nói mà còn nói rất giỏi."

Thương Minh Bảo nhìn chị hai cầu xin: "Chị hai..."

Thương Minh Trác cảm thấy nếu nói thêm nữa cô có thể sẽ giận, vì vậy cô ấy chỉ cười mà không nói gì thêm.

Cô ấy từ nhỏ đã thích chọc Thương Minh Bảo vì Thương Minh Bảo giống như một món đồ chơi phát âm dễ thương, chỉ cần bạn nhấn một cái là sẽ có những phản ứng thú vị. Khóc, cười, tức giận, ngượng ngùng, bối rối, suy nghĩ, ngạc nhiên đều rất trực quan. Thương Minh Trác có phòng thí nghiệm riêng ở Deep Water Bay, từ trung học đã thích làm thí nghiệm. Thông thường, cô ấy không cần khán giả nhưng Thương Minh Bảo là một ngoại lệ.

Mỗi khi nhìn thấy phản ứng hóa học đầy màu sắc, bắn tóe và sủi bọt, Thương Minh Bảo đều "wow———".

Thương Minh Trác đã nghiêm túc suy nghĩ về bài phát biểu nhận giải Nobel khi mới 13 tuổi: "Cuối cùng tôi muốn cảm ơn em gái nhỏ của tôi, Babe, vì những phản ứng dễ thương của em ấy đã khiến tôi cảm thấy mình như một nhà ảo thuật..."

Cũng không phải là chưa từng có vụ nổ. Thương Minh Bảo bị ám khói đen trên mặt, mái tóc dựng đứng vì tĩnh điện giống như một con nhím biển, cô vẫn còn vừa ngơ ngác vừa sáng mắt: "Wow... chị hai thật là tài năng, Babe, đây có phải là kết quả thí nghiệm hôm nay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!