Máy bay riêng hạ cánh và trượt dài trên đường băng vào lúc bốn giờ rưỡi chiều. Sau đó, Thương Cảnh Nghiệp và Ôn Hữu Nghi ngồi đợi trong phòng VIP của nhà ga máy bay tư nhân khoảng mười mấy phút, trước khi cô con gái út của họ, Thương Minh Bảo, xuất hiện.
Còn ba ngày nữa là đến Tết, họ đã bay đến đây để cùng Thương Minh Bảo đón năm mới. Trong vài ngày tới, cô con gái thứ hai Thương Minh Trác, hiện đang ở Boston cũng sẽ đến. Sau đó, cả gia đình sẽ cùng bay đến khu nghỉ dưỡng tại Palm Beach để tận hưởng những ngày nghỉ còn lại.
Ngay khi nhìn thấy Thương Minh Bảo, Ôn Hữu Nghi nhận ra con gái mình đã thay đổi nhiều. Phía dưới mang đôi ủng cưỡi ngựa màu nâu và chân váy ngắn kẻ sọc màu xanh nâu, phong cách cô vẫn luôn yêu thích. Tuy nhiên, phần trên cô mặc áo gió màu xanh nhạt, kéo khóa lên tận cổ.
Trên ve áo gió có cài một chiếc ghim hình gấu bông màu nâu. Vai phải của cô đeo một chiếc túi tote mềm được trang trí bằng nơ và phụ kiện hình cành thông màu xanh đậm.
Ôn Hữu Nghi nhận ra đây là một bộ trang phục mà con gái đã phối rất tỉ mỉ. Tất cả các tông màu và phụ kiện đều nhằm tôn lên chiếc áo gió.
Bà nhận bó hoa tươi từ Thương Minh Bảo và hỏi: "Sao con lại nghĩ đến việc mặc áo gió vậy?"
Món đồ này vốn chẳng liên quan gì đến thời trang, nhất là thời trang nữ. Dù Thương Minh Bảo có chăm chút thế nào cũng không thể sánh bằng việc thay chiếc áo trên thành một mẫu thời trang thu đông.
Thương Minh Bảo trả lời: "Ấm mà, mấy ngày nay trời lạnh quá." Rồi cô khoác tay Ôn Hữu Nghi: "Có đẹp không mẹ?"
Với kinh nghiệm và gu thời trang của mình, Ôn Hữu Nghi không thể nói chiếc áo gió trông đẹp, bà chỉ đành chạm nhẹ vào mũi cô và nói: "Ở tuổi con, mặc bao tải cũng đẹp."
Thương Cảnh Nghiệp vốn ít nói và luôn có thành kiến với ngành thời trang, bất ngờ cất lời: "Đẹp đấy, đẹp hơn trước."
Thương Minh Bảo liền nói: "Được ba khen đẹp sao mà có cảm giác bị sỉ nhục thế này..."
Thương Cảnh Nghiệp: "..."
Ông ngầm hiểu cô con gái út của mình chắc chắn đang cố tạo ra khoảng cách không thân mật với ông, để che giấu việc ông đã tự ý chuyển cho cô 5 triệu USD.
Khi ra khỏi nhà ga, hai chiếc Bentley và một chiếc xe thương mại đã đợi sẵn. Một chiếc là xe của Thương Minh Bảo sử dụng hằng ngày, chiếc kia dành cho Thương Cảnh Nghiệp và Ôn Hữu Nghi trong những ngày này, còn xe thương mại thì dành cho quản gia
- ông Thăng, trợ lý Tiểu Lai, hai nhân viên an ninh và hành lý.
Đã lâu rồi cả gia đình mới gặp lại, Thương Minh Bảo không nỡ ngồi một mình liền làm nũng xin Thương Cảnh Nghiệp ngồi ở ghế trước.
Lần cuối Thương Cảnh Nghiệp ngồi ghế trước có lẽ đã là hai mươi năm trước, ông chẳng bận tâm mà đi thẳng đến ghế sau của chiếc Bentley khác.
Thương Minh Bảo cố tình nói lớn với Ôn Hữu Nghi: "Ba thật quyền uy, kêu ba ngồi ghế trước cứ như phạm phải tội tày trời."
Tài xế đứng bên cạnh tay cầm cửa xe, trong lòng đã toát mồ hôi: Đừng nói nữa! Ông ấy không muốn ngồi ghế trước cùng với chủ tịch đâu!
... Kế hoạch thất bại.
Thương Cảnh Nghiệp quay lại chiếc Bentley, mở cửa ghế trước, dừng lại một giây rồi ngồi vào với vẻ mặt không cảm xúc.
Ôn Hữu Nghi vỗ nhẹ tay Thương Minh Bảo, nhỏ nhẹ dạy bảo: "Không được gặp ba là bắt nạt ba ngay."
Sự hiện diện của Thương Cảnh Nghiệp quá mạnh mẽ, mà tính cách ông lại không thích giao tiếp, vì thế trong chiếc xe sang trọng màu đen có sự phân chia, hàng ghế trước và ghế sau hình thành sự tương phản rõ rệt: Thương Minh Bảo quấn quýt Ôn Hữu Nghi, nói hết chuyện này đến chuyện khác, còn Thương Cảnh Nghiệp thì im lặng với đôi lông mày cau lại, chịu đựng khoang ghế trước chật chội.
Thương Minh Bảo chia sẻ với Ôn Hữu Nghi về chiếc ghim và phụ kiện, kể cái này mua ở chợ nào, giá bao nhiêu đô, cái kia là do chủ gian hàng tự làm, dùng những loại cành thông nào, rồi đưa đến mũi Ôn Hữu Nghi hỏi bà có ngửi thấy mùi thơm không.
Ôn Hữu Nghi lắng nghe chăm chú, trong khi chồng bà xót xa vì con gái út lại đang dùng những món đồ chỉ vài đô, còn bà chỉ cười không nói gì mà để mặc Thương Minh Bảo chia sẻ.
Đến đại lộ Madison, Sophie và đội ngũ gia nhân đã chờ sẵn từ lâu. Ôn Hữu Nghi bảo Tiểu Lai phân phát quà Tết. Lai Tư Kỳ là trợ lý đi theo bà, là cử nhân và thạc sĩ của Đại học New York, giống như bà chủ của mình, có phong thái nói chuyện dễ chịu.
Sau khi nghỉ ngơi một chút, Ôn Hữu Nghi gọi Sophie đến trò chuyện.
Quản lý một gia tộc có tài sản hàng nghìn tỷ không dễ dàng hơn việc quản lý một công ty, mọi việc trong ngoài đều quan trọng, không được lơ là việc nội chính hay ngoại giao. Đối với các quản gia như Sophie, Ôn Hữu Nghi là một chủ nhân nói một không có hai. Khi bà triệu tập để hỏi han, giống như các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn báo cáo công việc cuối năm, không được phép lơ là một giây phút nào, huống chi bà còn có đôi mắt sắc bén và trái tim tinh tế.
Sophie kể về cuộc sống hằng ngày và các mối quan hệ với hàng xóm sau khi chuyển đến đây cũng như báo cáo về thành tích học tập, bạn bè của Thương Minh Bảo và những thay đổi của cô sau khi giảm tiền tiêu vặt.
Cô ấy không hề che giấu: "Hiện tại cô Liêu là bạn thân nhất của cô ba, nhưng phong cách của cô Liêu thực sự rất "New York"."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!