Chị hai nghiên cứu vật liệu tại Harvard còn Hướng Phỉ Nhiên nghiên cứu thực vật tại Columbia, hai lĩnh vực không liên quan gì nhau, làm sao mà... Thương Minh Bảo muốn ói máu.
Thương Minh Bảo: [Sao chị biết anh ấy?]
Thương Minh Trác ngồi vắt chân trước máy tính trong văn phòng, vừa từ từ uống một chai rượu brandy vừa gõ chữ.
Thương Minh Trác: [Không quen nhưng nghe nói.]
Thương Minh Bảo: [Không thể nào, anh Phỉ Nhiên rất kín tiếng.]
Thương Minh Trác: [Không thì em quay đầu nhìn mặt anh ấy xem.]
Thương Minh Bảo quay đầu lại, thấy Hướng Phỉ Nhiên ngồi tựa vào đầu giường, một tay đặt lên đầu gối co lên, ngón tay cái trượt trên điện thoại. Anh đã tắm rồi, lúc này đang mặc một chiếc áo thun trắng cơ bản nhất, đeo một cặp kính nửa khung viền bạc, thần thái và tư thế rất thư giãn nhưng từ sự nhíu nhẹ giữa đôi lông mày, có thể thấy anh lại đang đọc tài liệu.
Nhan sắc là một loại tiền tệ cứng.
Thương Minh Bảo mặt không cảm xúc: [Ồ]
Thương Minh Trác khuyến khích cô: [Ngoài những bức ảnh chính thức từ hội nghị học thuật, chị chưa thấy nhiều đâu, em gửi thêm đi]
Thương Minh Bảo: [... Không đâu.]
Thương Minh Trác lại hỏi vu vơ: [Hướng Phỉ Nhiên như thế nào?]
Thương Minh Bảo không chịu nổi nữa: [Chị hai! Sao chị lại như thế! Em mới mười chín tuổi!]
Thương Minh Trác dù chưa phát triển được thất tình lục dục nhưng cũng không có những gánh nặng phức tạp của người thường, hỏi ngạc nhiên: [New York nghiêm ngặt vậy sao?]
Thương Minh Bảo sụp đổ: [Không phải, là chưa đến mức đó!]
Thương Minh Trác nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu: [Em phải thử chứ, Babe, lỡ anh ấy cũng là gay thì sao?]
Thương Minh Bảo đặt điện thoại xuống, cô bị cuộc trò chuyện làm cho toát mồ hôi.
Thương Minh Trác cẩn thận thêm một bó củi vào lửa: [Nghe nói Hướng Phỉ Nhiên không gần nữ sắc, cũng không phải là không có nam giới theo đuổi, em biết đó, ở Manhattan mười nam thì chín người là gay.]
Hướng Phỉ Nhiên đã đặt điện thoại xuống từ lâu, im lặng nhưng rất thích thú quan sát Thương Minh Bảo hồi lâu, thấy cô lúc thì giận dữ, lúc thì thẹn thùng, lúc thì thất vọng, lúc thì kinh ngạc đến tái mặt, liền rút điện thoại từ tay cô: "Nói chuyện nhiệt tình thế, là nam à?"
Thương Minh Bảo quay lại tranh giành, giữ chặt điện thoại trong lòng: "Không phải không phải, là chị hai của em."
Hướng Phỉ Nhiên rõ ràng không tin, khẽ mỉm cười: "Em nói chuyện với chị hai mà mặt đỏ à?"
Thương Minh Bảo vẫn kín đáo ôm chặt điện thoại, liếc nhìn xuống: "Nói về anh mà..."
Hướng Phỉ Nhiên hơi sững lại, ánh mắt không tự giác trở nên dịu dàng hơn: "Em nói với chị ấy rồi?"
Anh không ngờ Thương Minh Bảo sẽ tiết lộ mối quan hệ của họ với người thân, dẫu sao anh đã chuẩn bị tinh thần cho một mối tình bí mật từ đầu đến cuối. Nghe cô nói vậy, anh hơi dừng lại, im lặng chờ đợi cảm giác chua xót lướt qua đầu ngón tay.
Thế giới của anh lại bị cảm giác hạnh phúc nhỏ bé nhưng mạnh mẽ này làm tan chảy thêm một chút.
"Ừ." Thương Minh Bảo gật đầu, "Chị hai biết anh."
"Chị ấy cũng ở Mỹ?"
"Ở Harvard, nghiên cứu vật liệu."
"Vậy sao chị ấy biết anh?" Hướng Phỉ Nhiên nhíu mày, như không chắc chắn lắm.
Mặc dù đều là chuyên ngành hẹp nhưng phân loại thực vật thực sự rất bên lề, nếu anh học chuyên ngành sinh học phân tử, đăng đầy trên tạp chí hàng đầu, có cả trăm bằng sáng chế thì chị ấy biết anh còn có chút hợp lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!