Chương 39: Cơ thể anh nóng quá, em không ngủ được

Túi ngủ đơn có chiều rộng hạn chế, dù trải ra hoàn toàn cũng rất khó để che phủ hai người. Thương Minh Bảo tốt bụng nắm lấy áo phông của Hướng Phỉ Nhiên mà nói: "Anh đừng ngủ xa như thế, lưng không được che."

Hướng Phỉ Nhiên chỉ nhích phần trên của mình về phía cô một chút.

Thương Minh Bảo nhắm mắt chuẩn bị ngủ, hồi lâu sau, cô chỉ cảm thấy hơi thở của anh phả vào mũi mình rất nóng, cô cũng cảm thấy nóng. Cô muốn nuốt nước bọt, nhưng không dám, vì đêm tối rất yên tĩnh, âm thanh nuốt sẽ rất rõ ràng. Nhịn một lúc, cô nhỏ giọng nói: "Nóng."

Hướng Phỉ Nhiên đành phải tách ra vài phân, hỏi: "Như thế này thì sao?"

Thương Minh Bảo cảm nhận một lúc, nói: "Giữa chừng gió vào."

Túi ngủ lông vũ đã được trải ra rất nhẹ không có cảm giác bao bọc chặt chẽ.

Hướng Phỉ Nhiên không còn buồn ngủ, để mặc cô xoay sở, "Em muốn thế nào?"

Thương Minh Bảo nghĩ ngợi: "Em đổi sang mặc đồ ngủ."

Cô đứng dậy, không bật đèn mà mò mẫm đến tủ quần áo, dựa vào trí nhớ và cảm giác, cô lấy ra một chiếc váy ngủ lụa mỏng nhẹ.

Trong bóng tối, vang lên tiếng xột xoạt của cô khi thay đồ.

Một lúc sau, đệm giường rung nhẹ, mùi hương từ cơ thể cô đến bên cạnh Hướng Phỉ Nhiên trước cả khi cô tới. Giường rất rộng, cô quỳ gối bò vài bước rồi kéo túi ngủ ra.

"Em đã đổi sang một bộ đồ mát hơn." Thương Minh Bảo nói thông minh, "Bây giờ anh có thể nằm lại rồi."

Hướng Phỉ Nhiên: "..."

Anh nín thở, cuống họng rung động nhưng không dám nuốt.

Thấy anh không động đậy, Thương Minh Bảo kéo nhẹ áo anh: "Cho em mượn cánh tay."

Hướng Phỉ Nhiên mở đôi mắt dài, bình tĩnh nói: "Thương Minh Bảo, em không quan tâm đến sống chết của anh."

Trên đầu Thương Minh Bảo hiện lên dấu chấm hỏi. Mặc dù vừa rồi đã làm những chuyện rất thân mật nhưng hiểu biết của cô về đàn ông vẫn còn hạn chế, không biết một người đàn ông ở tuổi này có những phản ứng sinh lý như thế nào. Cô là cô gái trong mơ của anh, lúc này mặc đồ mát nằm cạnh anh, chỉ cần cọ xát chút da thịt là sẽ bùng cháy, ngửi mùi hơi thở cũng có thể dựng cờ, nhưng cô lại hoàn toàn không biết mà ngây thơ mời anh cùng chống lạnh.

Anh không cần chống lạnh, anh bây giờ cần tắm nước lạnh hoặc ra ban công để hạ nhiệt.

Trước sự kiên trì tốt bụng của Thương Minh Bảo, Hướng Phỉ Nhiên vẫn duỗi cánh tay, kìm nén những suy nghĩ đen tối của mình để cô nằm vào lòng anh..... Kỳ lạ, đã mặc đồ mát thế này, sao chưa ngủ được mười phút lại cảm thấy nóng không thở nổi?

Thương Minh Bảo cảm thấy nóng bức khó chịu nên cẩn thận điều chỉnh tư thế trong lòng anh. Chỉ vừa mới động một chút, Hướng Phỉ Nhiên đã ấn giữ cô lại: "Đừng cử động."

Thương Minh Bảo không nghe lời anh, co đầu gối một chút

- dù chỉ cọ qua quần thể thao, Hướng Phỉ Nhiên cũng cảm thấy cơ thể nơi nào đó căng thẳng. Anh nhíu mày rồi nhắm mắt thật sâu.

Chưa hết. Thương Minh Bảo đột nhiên đặt tay lên cánh tay anh, cảm nhận một lúc, hỏi: "Anh Phỉ Nhiên, anh lại sốt nữa rồi phải không?"

Cô nhớ lại, tối nay Hướng Phỉ Nhiên dường như thực sự luôn luân phiên giữa nóng và lạnh.

Hướng Phỉ Nhiên bị cô bất ngờ chạm vào, hít vào nửa hơi

- nín thở, nhịn một lúc, hóa thành hơi nóng kìm nén, thở ra nhẹ nhàng, rồi hơi cúi đầu xuống nói: "Rốt cuộc em có ngủ không?"

Thương Minh Bảo mím môi: "Cơ thể anh nóng quá, em không ngủ được."

Hướng Phỉ Nhiên rút tay lật người xuống giường

- toàn bộ không hề lề mề: "Đi tắm."

Anh nhanh chóng tắm nước lạnh rồi mang theo hơi lạnh không phù hợp với đêm đông trở về bên cô. Lần này Thương Minh Bảo ngoan ngoãn gối lên cánh tay anh rồi quay lưng về phía anh, nói: "Ngủ ngon."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!