Chương 38: Bụng dưới nóng bừng khó chịu

Trong nhà nóng đến mức đáng sợ.

Hướng Phỉ Nhiên nói, ngoắc ngón tay Thương Minh Bảo rồi dẫn cô ấy xuống, thì thầm dụ dỗ bên tai cô: "Giúp anh cởi ra."

Anh điềm tĩnh và thành thạo đến mức khiến người khác tức giận.

Ngón tay Thương Minh Bảo run rẩy nhấc vạt áo thun đen của anh ấy lên. Không cần cô phải dùng nhiều lực, Hướng Phỉ Nhiên nhìn thẳng vào mắt cô rồi ánh mắt trượt xuống nhìn vào đôi môi đỏ mọng của cô, tự tay cởi áo.

Ở vai, quả nhiên có dấu răng nhạt mà cô để lại.

Hướng Phỉ Nhiên nắm lấy ngón tay cô nhẹ nhàng vuốt ve, chóp mũi khẽ chạm vào cô: "Cắn anh đau như vậy phải bồi thường thế nào đây?"

Không còn lớp áo cản trở, một số thứ trong cơ thể trẻ trung của anh cùng với hơi thở và tiếng thở dốc bắt đầu lan tỏa từ mỗi tấc da.

Thương Minh Bảo không dám nhìn anh, mặc dù trước đây cũng đã nhìn thấy vài lần, nhưng... nhưng lần này không giống!

Cô hạ mi mắt, ánh mắt hoảng loạn rồi nhẹ nhàng lắp bắp: "Anh... Anh Phỉ Nhiên, em muốn về... nhà em có giờ giới nghiêm..."

Nhưng chân cô đang đan vào chân anh, đầu gối anh thì chống ngay giữa hai chân cô. Vì thế Hướng Phỉ Nhiên không cần ngăn cô, chỉ đơn giản chống tay lên sofa bên cạnh khuôn mặt cô: "Không phải đã nói không về rồi sao?"

Thương Minh Bảo chu môi, ấm ức giận dữ mà không có cách nào nhìn anh: "Đã nói là không được làm bậy mà..." cô thầm thì.

"Không được "quá" làm bậy," Giọng Hướng Phỉ Nhiên trầm trầm nhấn mạnh.

"..."

Anh tiến gần hơn, hơi thở nhẹ nhàng bên tai cô, ý tứ sâu xa hỏi: "Thế nào là "quá"?"

"..."

Theo động tác của anh, Thương Minh Bảo nuốt nước bọt.

Làn da dưới lòng bàn tay mịn màng như nhung. Hướng Phỉ Nhiên chậm rãi vuốt ve, ánh mắt sâu thẳm dưới bóng tối, hỏi: "Như thế này có tính không?"

Thương Minh Bảo không trả lời được, cô cắn nhẹ môi trong, ánh mắt đỏ ửng đầy ngượng ngùng và khó xử.

Những lời khó nói, ánh mắt cô thay cô nói hết.

Hướng Phỉ Nhiên hiểu, ánh mắt càng tối. Anh hôn lên cổ cô rồi lưu luyến đi xuống, qua xương quai xanh cũng không dừng lại.

Trước khi hôn tới, anh dừng lại một chút, hơi thở nóng ấm và giọng điệu lạnh lùng tạo nên sự đối lập mạnh mẽ.

"Thế này thì sao?"

Thương Minh Bảo cúi mặt, tiếng nuốt nước bọt rõ ràng.

Khi bị bao phủ bởi cảm giác ấm áp ướt át, một tiếng "ừm" không kiểm soát thoát ra từ mũi của cô. Không có gì khác để nắm, cô chỉ có thể bám vào vai anh, mười ngón tay không còn sức.

Thương Minh Bảo nhắm mắt lại.

Trên cánh cửa kính dẫn ra ban công, khung cảnh bên ngoài tối đen của nửa đêm, tiếng thở dốc nặng nề đầy ám muội, cần cổ Thương Minh Bảo ngửa ra sau dưới ánh đèn lấp lánh như vỏ sò. Cô bị đẩy quá mạnh khiến cơ thể hoàn toàn rơi vào lưng ghế sofa, hai gót chân dùng lực không chịu nổi mà đẩy vào đệm, xương bướm kéo tay ra sau, như muốn lấy đà chạy trốn, nhưng không thể mà chỉ bị ép xuống không thương tiếc hơn.

Thực tế, cô không ngồi trên sofa nữa, theo những động tác của Hướng Phỉ Nhiên, lưng cô từng chút một trượt lên khiến da lạnh của sofa trở nên nóng bỏng.

Cuối cùng, phần lưng trên của cô hoàn toàn trượt ra ngoài, cổ cũng không còn chỗ dựa mà duỗi thẳng trên đệm ghế, tay cô bị bàn tay xương xẩu của Hướng Phỉ Nhiên nắm chặt

- cô trở thành một bông hoa bị hút mật, tùy ý chi phối, nhụy hoa ướt át lấp lánh.

Thương Minh Bảo hoảng sợ, cô chỉ cảm thấy tim đập nghẹn, ngực rung động mạnh đến mức khiến cô vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, toàn bộ trái tim như muốn nhảy ra theo động tác của Hướng Phỉ Nhiên lại bị cô nuốt trở lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!