Có lẽ vì ăn no nên buồn ngủ, trên đường trở về, Bạch Nhung vừa dựa lưng vào ghế phụ đã cảm thấy mí mắt nặng trĩu, mơ màng sắp thiếp đi. Cậu cố gắng gượng, ép bản thân không được ngủ gật trên xe do chính ông chủ tự tay lái.
Chuyện này không chỉ là bất lịch sự, mà là không có não.
Bạch Nhung cố chống lại cơn buồn ngủ, ngáp một cái thật dài, hai mắt từ =_= biến thành -_-.
Ứng Phi Trục thấy buồn cười, liếc cậu vài lần. Nhìn dáng vẻ mấy lần suýt đập trán vào kính xe của cậu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa: "Ngủ đi. Sao lại buồn ngủ đến mức này?"
Bạch Nhung rất muốn nói mình không buồn ngủ, vẫn còn chịu được nhưng cơ thể lại không nghe lời não bộ, tiếp tục ngáp thêm một cái nữa. Còn chưa kịp nói ra, khóe mắt đã treo lên giọt nước mắt sinh lý vì buồn ngủ.
Sao lại... buồn ngủ đến thế này chứ...
Ứng Phi Trục dần nhận ra có gì đó không ổn, giơ tay lên áp lòng bàn tay lên trán Bạch Nhung.
Ngũ quan của Bạch Nhung vốn mềm mại, tinh xảo nhưng không hề mang tính công kích. Khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn vào là khiến người ta không nhịn được muốn coi như em trai mà cưng chiều.
Ứng Phi Trục nghiêng người lại gần, chợt phát hiện chỉ cần một bàn tay của mình là có thể che trọn khuôn mặt nhỏ ấy.
Gầy như vậy?
Ứng Phi Trục khẽ nhíu mày, từ từ truyền một tia lực lượng của mình qua lòng bàn tay. Không bao lâu sau, y cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy rất nhẹ dưới tay.
Bạch Nhung mở to mắt, tầm nhìn hơi mờ. Cậu chớp mắt mấy lần, chỉ cảm thấy có thứ gì đó vừa đè lên mắt mình.
Cảm nhận hàng mi cong dày khẽ run dưới lòng bàn tay, Ứng Phi Trục biết tiểu yêu quái đã tỉnh. Y thu tay về, nhìn Bạch Nhung mờ mịt dụi mắt, giọng nhạt đi: "Lúc ở Nhục Thu, cậu có nói chuyện với ông chủ không?"
"Ừm..." Bạch Nhung cảm giác như mình vừa tỉnh lại từ một giấc ngủ rất sâu, toàn thân nặng nề, mỏi mệt không tả nổi, một lúc sau mới tỉnh táo hơn đôi chút.
"Tôi không biết." Bạch Nhung nói: "Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, tôi thấy đường về hình như hơi khác. Có một người đàn ông hơi mập vỗ vai tôi, chỉ đường cho tôi quay lại."
Ứng Phi Trục hiểu ra: "Đó là ông chủ Nhục Thu."
Bạch Nhung vẫn đang dụi mắt, tuy cơn buồn ngủ đã giảm đi nhiều nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn đè nặng lên người: "Ứng tổng, vừa rồi tôi bị làm sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là ông ta đùa nghịch chút thôi."
Bạch Nhung vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, phát hiện xe đã dừng trước khu ký túc xá.
Sơn Hải được mệnh danh là công ty giải trí hào phóng nhất ngành không phải không có lý do. Công ty cung cấp ký túc xá miễn phí cho toàn bộ nhân viên chính thức, nằm ngay phía sau trụ sở công ty.
Phải biết vị trí của Sơn Hải không phải là ở vùng ngoại ô hẻo lánh mà là khu tam hoàn tấc đất tấc vàng. Chính vì lương cao lại bao ăn ở, rất nhiều người đều muốn nhảy việc để vào Sơn Hải. Nhưng nghe nói Sơn Hải cực kỳ khó vào, dù là nghệ sĩ hay nhân viên bình thường.
Bạch Nhung cảm thấy toàn bộ vận may cả đời mình chắc đều dùng hết cho chuyện này rồi. Lần sau về trường, nhất định phải cho thầy cô đã giới thiệu mình vào đây một phong bao lì xì thật to mới được!
Bạch Nhung tháo dây an toàn, xuống xe còn không quên cầm theo hợp đồng, đeo balo đứng ngoan ngoãn bên cửa xe nói lời cảm ơn: "Cảm ơn Ứng tổng đã đưa tôi về."
Ứng Phi Trục lại lấy ra một đống hạt khô, từng cái từng cái đặt vào lòng bàn tay cậu: "Ngày mai người đại diện của Minh Lộ sẽ tới thành phố A bàn chuyện hợp tác, đừng tùy tiện ra ngoài."
"Hả?" Bạch Nhung không hiểu hai chuyện này liên quan gì với nhau. "Vì sao ạ?"
Nếu là người khác, Ứng Phi Trục đã sớm mặt lạnh bỏ đi. Nhưng nhìn dáng vẻ đơn thuần, ngơ ngác không hiểu gì của tiểu yêu quái, y chỉ có thể thầm mắng trong lòng cha mẹ nhà này sao lại không dạy con cái chút nào, ngoài mặt vẫn kiên nhẫn giải thích: "Sẽ có mưa to, không an toàn."
——
Ký túc xá nhân viên của Sơn Hải cơ bản đều là căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, kèm bếp nhỏ và nhà vệ sinh riêng. Nếu chưa kết hôn, ở một mình rất thoải mái.
Căn ký túc xá của Bạch Nhung vẫn mới tinh, vì vừa vào làm ngày hôm sau đã bị phân tới đoàn phim Phương Bác Thâm nên cậu hoàn toàn không có thời gian thu dọn.
Về đến nhà, cậu đặt balo với hợp đồng lên bàn trà, xoay người vào phòng tắm tắm rửa, để dòng nước ấm cuốn trôi hết mỏi mệt trên người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!