Ngày [Vương Triều Hai Mặt] phát sóng tập cuối, Bạch Nhung với Ứng Phi Trục cũng bắt đầu kỳ nghỉ phép hẹn hò đầu tiên của họ.
Địa điểm nghỉ phép là một hòn đảo nhỏ.
Ban đầu Bạch Nhung còn nghĩ đây là một khu nghỉ dưỡng nào đó, đến khi xuống thuyền mới phát hiện cả hòn đảo này đều là của Ứng Phi Trục.
Hoặc nói chính xác hơn, đây là hang ổ của y.
Ứng Phi Trục đỡ Bạch Nhung, thỉnh thoảng còn xoa bóp eo cho cậu, nơi vẫn còn hơi đau nhức.
Quãng đường này vốn dĩ Ứng Phi Trục có thể biến về nguyên hình bay thẳng tới nhưng trước khi xuất phát, y lại nhận được tin nhắn nhắc nhở đặc biệt từ Phương Đông Thanh.
[Phương Đông Thanh: Tôi khuyên cậu đừng bay thẳng qua.]
[Ứng Phi Trục: ?]
[Phương Đông Thanh: Mỉm cười. jpg]
[Ứng Phi Trục: Anh đang nói nhảm gì vậy?]
[Phương Đông Thanh: Cậu là đi hẹn hò, không phải đi đánh nhau.]
[Phương Đông Thanh: Kiến nghị thứ hai, học hỏi cách yêu đương của loài người đi. Hy vọng mấy diễn đàn này có ích cho cậu.]
Ngay sau đó là một đường link diễn đàn.
Ứng Phi Trục nhấn vào, đập vào mắt là một giao diện hồng phấn chói mắt cùng vô số topic thảo luận.
[Tháng sau dọn về sống chung với người yêu, hơi căng thẳng, xin các vị cho chút lời khuyên.]
[Muốn cầu hôn người yêu vào sinh nhật cuối năm, làm sao để tạo bất ngờ chứ không phải kinh hãi.]
[Tỏ tình mập mờ với đối tượng nhưng hình như đối phương không hiểu, phải làm sao?]
...
Lướt qua một lượt toàn là chuyện tình cảm.
Ứng Phi Trục định thoát ra nhưng ánh mắt chợt dừng lại ở một tiêu đề phía dưới cùng: [Nói chuyện với người yêu ba năm, vì tôi quá thẳng, không hiểu lãng mạn nên đối phương dần cảm thấy tôi không yêu cô ấy...]
Nhìn tiêu đề này, thân rồng của Ứng Phi Trục khẽ chấn động. Y không cho rằng mình với Bạch Nhung sẽ đi đến bước đó nhưng lại nhớ tới lời Phương Đông Thanh vừa nói, phải có tình thú.
Từ hôm đó, Ứng Phi Trục ẩn mình trong diễn đàn suốt một tuần, lặng lẽ học cách yêu đương kiểu loài người.
Cuối cùng, y chọn đi đảo bằng du thuyền riêng. Trên đảo có cả cảng lẫn sân bay nhưng trong tất cả phương tiện, du thuyền là lãng mạn nhất.
Thực tế chứng minh, lựa chọn này rất đúng.
Ứng Phi Trục phát hiện du thuyền rất thú vị. Gió biển lớn, con thuyền theo sóng nhấp nhô. Mỗi lần như vậy, Bạch Nhung bị y ôm trong lòng đều đỏ mặt căng thẳng.
Tuy tiểu yêu quái nhíu mày, trông như không chịu nổi nhưng lại vô thức rúc sát vào lòng y vì sợ hãi, khiến Ứng Phi Trục vô cùng thỏa mãn. Mà điều làm y càng vui vẻ hơn nữa là cậu càng chịu nhiều "k*ch th*ch" hơn.
Khi xuống thuyền, Bạch Nhung vừa chạm đất đã mềm chân. Nếu không có Ứng Phi Trục đỡ bên cạnh, có lẽ cậu đã quỳ thẳng xuống rồi.
Đương nhiên, kẻ đầu sỏ cũng chính là Ứng Phi Trục.
Bạch Nhung tức giận trừng y một cái, giơ tay vỗ vào bàn tay đang đặt trên eo mình: "Đừng chạm vào em."
Cậu đang giận đó!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!