Bạch Nhung vô cùng chấn động.
Thiên Đạo đã ở trạng thái gần như tiêu vong, thân hình mờ nhạt gần như trong suốt, trông giống một lão già hơn trăm tuổi.
Ông ta dừng lại cách Bạch Nhung khoảng bốn năm mét.
Bạch Nhung không nhịn được bước về phía ông ta hai bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Dù đang ở thời khắc tiêu vong, Thiên Đạo vẫn giữ khuôn mặt nghiêm nghị, dáng vẻ của một ông lão không dễ chọc, lặng lẽ nhìn Bạch Nhung.
Đối diện với Thiên Đạo đã tan biến hơn nửa, Bạch Nhung không biết phải làm sao.
Cuối cùng, Thiên Đạo thở dài một tiếng: "Thiên địa luân hồi, vòng đi vòng lại, sinh sôi không dứt."
Bạch Nhung muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị chặn lại, một lời cũng không nói ra được. Cho đến khi đối phương sắp hoàn toàn tan biến, cậu mới cúi đầu, giọng khàn đi: "Ông... còn quay lại không..."
Thiên Đạo không trực tiếp trả lời. Khi hoàn toàn tan biến, ông ta chỉ để lại một câu: "Đi đi." Rồi biến mất giữa trời đất.
Thời tiết vốn còn nắng ấm, đột ngột thay đổi dữ dội.
Mây đen dày đặc như thủy triều ập tới từ chân trời, trong chớp mắt nuốt trọn bầu trời xanh. Cuồng phong gào thét, cả thành phố A như rơi vào địa ngục, khắp nơi là âm thanh gió xé rách vạn vật.
Bạch Nhung khoác áo Ứng Phi Trục, đứng ngẩn người trong gió lớn, ánh mắt trống rỗng. Những ký ức bị phong ấn ào ạt tràn vào đầu cậu như dòng nước lũ.
Cậu đứng ngây ra giữa cuồng phong, cho đến khi Bạch Trạch nắm tay cậu, kéo vào chiếc đình ở bên cạnh.
Bạch Trạch nhẹ nhàng vuốt tóc cậu: "Đều nhớ lại rồi?"
Quả thật cậu đã nhớ lại hết, những ký ức từng bị phong ấn dưới tay Thiên Đạo.
Cảnh hỗn chiến năm xưa, được Bạch Trạch cứu, sống mấy trăm năm ở núi Bắc Trạch mới có thể hóa hình thành người.
Có lẽ vì thương tích từ đại chiến khi còn nhỏ, hoặc cũng có thể vì những năm tháng vô ưu vô lo ở núi Bắc Trạch, những yêu quái khác chỉ có thời thơ ấu ở bản thể, khi hóa thành người liền là hình thái trưởng thành nhưng Bạch Nhung thì không.
Khi hóa thành hình người, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa đến ba tuổi, đi đứng không vững, bò bên suối nước nóng khóc to, cuối cùng bị Long Phú Tu xách về.
Ký ức ùa về quá nhiều, Bạch Nhung tốn rất nhiều sức mới tiêu hóa nổi. Đến khi Ứng Phi Trục phong ấn Đào Ngột, cậu vẫn chưa hoàn hồn.
Mãi đến lúc nghe thấy cuộc đối thoại giữa Bạch Trạch với Ứng Phi Trục, cậu mới dần tỉnh lại.
"Bị phong ấn rồi?" Bạch Trạch hỏi.
Chiếc áo sơ mi trên người Ứng Phi Trục đã nhăn nhúm, cà vạt không biết vứt đâu. Y vẫn luôn nhìn về phía Bạch Nhung: "Chưa. Cùng Kỳ với Tì Hưu đang đè tên đó. Bạch Nhung thế nào?"
"Em... vẫn ổn." Bạch Nhung đáp, ký ức vẫn còn hỗn loạn.
Ứng Phi Trục tự mình kiểm tra cậu từ đầu đến chân, đến khi xác nhận cậu thật sự không sao, sắc mặt căng thẳng mới dịu đi. Y bóp nhẹ sau cổ Bạch Nhung, hỏi: "Gặp Thiên Đạo rồi?"
Bạch Nhung gật đầu trong mơ hồ: "Ông ấy... còn xuất hiện nữa không?"
Ứng Phi Trục sờ mũi, muốn an ủi tiểu yêu quái nhưng lại không giỏi nói dối, cuối cùng chỉ có thể nói thẳng: "Không quay lại được."
Thiên Đạo luân hồi, quy tắc cũ biến mất sẽ không trở lại. Quy tắc mới sẽ thay thế, trở thành Thiên Đạo mới.
Ứng Phi Trục hạ thấp giọng: "Thiên Đạo đã để lại toàn bộ sức mạnh còn sót lại cho em."
Bạch Nhung thấy buồn một cách không rõ lý do. Cậu vốn là người dễ đồng cảm, lại vừa khôi phục ký ức sống bên Thiên Đạo suốt hai mươi năm.
Bạch Trạch đứng phía sau mím môi, ánh mắt nhìn Bạch Nhung vẫn dịu dàng như trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!