Chương 80: (Vô Đề)

Trong lòng Bạch Nhung lập tức dâng lên cảnh giác. Cậu buông tay khỏi tay nắm cửa, đứng sát cạnh cửa, nhìn "Thi Hoài" mang nụ cười quỷ dị bên ngoài, cố nâng giọng hỏi: "Anh mua trà sữa chưa? Em muốn trà sữa ít đường, đừng nói là anh quên rồi nhé."

Giọng nói ngoài cửa giống hệt Thi Hoài: "Không quên, anh mua rồi. Cậu mau mở cửa đi."

Bạch Nhung cúi đầu nhìn điện thoại, tin nhắn nhờ mua trà chanh vẫn còn rõ ràng trên màn hình. Vậy nên, kẻ ngoài cửa tuyệt đối không phải Thi Hoài!

Cậu bình tĩnh khóa trái cửa, đồng thời gửi tin nhắn cho Thi Hoài.

[Bạch Nhung: Anh đến đâu rồi?]

[Thi Hoài: đến tiệm trà chanh rồi.]

[Bạch Nhung: ...]

[Bạch Nhung: Anh tạm thời đừng qua đây, bên em có chút việc.]

[Thi Hoài: Xà xà hoảng sợ. jpg, chẳng lẽ Ứng tổng đột nhiên quay về?!]

[Bạch Nhung: Không phải.]

Thi Hoài vừa thở phào, lại thấy tin nhắn tiếp theo.

[Bạch Nhung: Có người biến thành dáng vẻ của anh đang gõ cửa.]

Hơi thở vừa trút ra lập tức nghẹn lại trong cổ họng, Thi Hoài run tay gửi qua một dấu hỏi.

[Bạch Nhung: Anh đừng tới, em xử lý ngay,]

[Thi Hoài: ???]

Thi Hoài lập tức gọi cho số điện thoại ghi chú là "ông chủ" ở cuối danh bạ.

----

Sau khi khóa cửa, Bạch Nhung vội vàng lên lầu, vừa đi vừa nhắn tin cho Ứng Phi Trục.

Không có thời gian chờ hồi đáp, cậu đi thẳng đến nhà kính, vừa vào trong đã nói chuyện với fan vài câu rồi tạm dừng livestream.

Cùng Kỳ mở hé mắt, theo bản năng định nhe răng nhưng khi thấy là Bạch Nhung, lập tức thu hết cảm xúc lại.

"Có chuyện gì?"

Bạch Nhung chỉ ra ngoài cửa, do dự nói: "Hình như Đào Ngột đang ở bên ngoài."

Cùng Kỳ bất động vài giây. Đào Ngột tới thì tới... khoan đã, Đào Ngột?!!!

Hắn gào lên một tiếng, bật dậy lao ra ngoài.

Không cần xuống lầu, vừa ra khỏi nhà kính, Cùng Kỳ đã ngửi thấy cái mùi quen thuộc khiến người ta buồn nôn, lẫn trong đó là mùi thối rữa nhàn nhạt.

"Quả thật là Đào Ngột." Hai cánh Cùng Kỳ xé gió, hình dạng dần dần biến từ mèo hổ đốm thành bản thể thật sự.

Cùng Kỳ đứng sau cửa, ngoài cửa vẫn không ngừng vang lên giọng nói của "Thi Hoài" thúc giục mở cửa.

Bạch Nhung nói nhỏ: "Hình như đầu óc người đó có vấn đề."

Gõ cửa gần mười phút mà vẫn giữ nguyên giọng điệu với tốc độ nói, lặp đi lặp lại đúng một câu.

Cùng Kỳ chỉ vào đầu mình: "Đúng vậy, Đào Ngột vốn đã không thông minh, giờ còn ngu hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!