Chương 79: (Vô Đề)

Ăn cơm xong, Bạch Nhung nửa sống nửa chết bò trên sopha.

Tin nhắn của Thi Hoài đến đúng hẹn.

[Thi Hoài: Anh nghe nói Ứng tổng đã về, nhớ cất kỹ tài liệu giảng dạy đó đi nhé!]

[Bạch Nhung: ...]

Trong phòng ký túc xá, Thi Hoài nửa người nửa rắn nhìn thấy dấu ba chấm kia, cái đuôi sợ tới mức duỗi thẳng ra.

[Thi Hoài: Xà xà hoảng sợ. jpq, không phải đã bị phát hiện rồi đó chứ!]

[Bạch Nhung: Mèo con mệt mỏi mỉm cười. jpg]

Bên Thi Hoài lập tức im bặt, không biết là bị dọa hay có việc gấp.

Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, Bạch Nhung không định để Ứng Phi Trục thấy đoạn trò chuyện này, liền tắt điện thoại.

Ứng Phi Trục rất tự nhiên ôm eo cậu từ phía sau, lòng bàn tay đặt lên bụng dưới, nhẹ nhàng v**t v*.

Cảm giác có nụ hôn rơi bên tai, Bạch Nhung dùng khuỷu tay đẩy y: "Thân mật quá."

Vừa nói xong, cậu đã nghe thấy tiếng cười trầm thấp trong lồng ngực y, quay đầu lẩm bẩm: "Thôi, tùy anh."

Ứng Phi Trục dựa từ phía sau lên người Bạch Nhung, phần lớn trọng lượng đều dồn lên sopha, còn cẩn thận tránh chỗ cậu khó chịu nhất: "Còn khó chịu không?"

Rõ ràng trước đó không thấy Ứng Phi Trục từng làm nhưng thủ pháp xoa bên hông lại thuần thục đến mức không tưởng, không biết còn tưởng y từng học mát xa chuyên nghiệp.

Bạch Nhung thành thật lắc đầu: "Cũng tạm ổn, không đau."

Vừa dứt lời, cửa lớn đột nhiên vang lên tiếng đập mạnh, lực đạo như muốn đập thủng cửa.

Bạch Nhung tưởng có người đến kiểm tra, giật mình bật dậy, trong đầu lập tức hiện lên cái tên Long Phú Tu.

Ứng Phi Trục bế ngang cậu về lại sopha, đặt cậu ngồi yên.

"Đừng căng thẳng, là Cùng Kỳ." y ấn vai Bạch Nhung, tự mình đi mở cửa.

Quả nhiên cửa vừa mở, Cùng Kỳ phiên bản thu nhỏ đã quen cửa quen nẻo như đạn pháo lao vào, ngao một tiếng chạy thẳng về phía Bạch Nhung.

Bạch Nhung đưa tay ra đón nhưng giữa đường bị chặn lại.

Ứng Phi Trục xách gáy Cùng Kỳ lên, mặc cho đôi cánh của hắn phành phạch giữa không trung, nhìn đống lông mèo lông chim rơi đầy đất, vẻ mặt ghét bỏ ném ra xa ba mét.

"Lát nữa quét dọn sạch sẽ." Ứng Phi Trục ngồi vắt chân trên sopha, không quên sai Cùng Kỳ làm việc.

Cùng Kỳ bò dậy, nhảy lên bàn trà ngồi, dáng như sư tử mặt người.

"Gì đây?! Tôi mệt như chó đi tìm Đào Ngột, hai người đình công yêu đương thì thôi, làm bẩn sàn nhà còn bắt tôi dọn?"

Dù ở hình thú, Bạch Nhung vẫn thấy rõ ánh khinh bỉ trong đôi mắt đậu đen của Cùng Kỳ.

"Nhà cậu không có robot lau nhà à?" Cùng Kỳ hỏi.

Ứng Phi Trục chỉ vào mình: "Có tôi ở đây rồi, cần gì robot."

Cùng Kỳ: "..." Có chút xúc động muốn báo cảnh sát.

Thế giới này không cần não yêu đương, càng không cần loại não yêu đương rải cơm chó mọi lúc như Ứng Phi Trục. Loại người này mà đặt vào mạt thế, chắc đến tang thi cũng chê não y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!