Mãi đến khi rời đi rồi, Bạch Nhung mới chợt nhớ ra mình quên mất chưa nói với Phương Bác Thâm chuyện vô tình nghe được ở góc tường. Nhưng nghĩ kỹ lại, dù có muốn nói, cậu cũng không biết nên mở lời thế nào.
Nói ra thì cứ như đang đi mách lẻo với phụ huynh vậy.
Bạch Nhung thầm nghĩ.
Bạch Nhung ôm hợp đồng đi được mấy bước, bỗng đâm sầm vào vai một người. Cậu vội vàng kiểm tra lại hợp đồng với cây bút máy trong tay, tiện thể chủ động xin lỗi trước: "Xin lỗi."
Cậu nghiêng người đứng vững, không chú ý đến diện mạo đối phương.
"Không sao." Người kia đưa tay xoa xoa vai mình, nhíu mày một cái rồi nhanh chóng ép xuống cảm xúc không vui.
Nhưng Bạch Nhung vẫn để ý được khoảnh khắc sắc mặt đối phương trầm xuống. Giây tiếp theo, người kia lại nở nụ cười, nói với cậu: "Chào người anh em, tôi muốn hỏi thăm cậu một chút tin tức."
Giọng nói sao cứ quen quen...
Chẳng phải chính là người đại diện vừa nãy lén lút nói chuyện cùng Mạnh Thiên Gia sao?!
"Ai...?" Bạch Nhung cảnh giác lùi lại một bước: "Chúng tôi là nhân viên đoàn phim, đều đã ký thỏa thuận bảo mật, chuyện trong đoàn không thể tiết lộ."
Không ngờ đối phương chỉ gật đầu: "Tôi biết."
Gã lấy ví tiền ra: "Chỉ là nhờ cậu giúp chút việc nhỏ, chuyện này tôi sẽ không nói ra ngoài."
Nụ cười lễ phép trên mặt Bạch Nhung hoàn toàn biến mất.
Đối phương vừa nói vừa rút ra một xấp tiền, hoàn toàn không chú ý tới biểu cảm của Bạch Nhung: "Cậu biết diễn viên mới đóng vai Chử Bạch là ai không?"
Bạch Nhung không nhận tiền, chỉ hỏi ngược lại: "Các người muốn làm gì?"
Có lẽ hai chữ "các người" chọc trúng điểm nhạy cảm nào đó, đối phương đột ngột ngẩng đầu lên, lúc này mới để ý đến gương mặt trông không giống nhân viên hậu trường của Bạch Nhung.
"Cậu là nhân viên công tác?"
Bạch Nhung liếc nhìn thẻ công tác còn treo trên cổ mình: "Đúng vậy."
Người kia cau mày, ánh mắt không mấy thiện cảm đánh giá Bạch Nhung, sau đó nhìn thấy bản hợp đồng trong tay cậu.
Bạch Nhung không muốn gây thêm chuyện, xoay người định rời đi.
Con đường này không hẹp, hai người va vào nhau thì mỗi bên đều có một nửa trách nhiệm. Cậu đã xin lỗi nhưng đối phương lại mang thái độ cao cao tại thượng, hoàn toàn không có ý xin lỗi lại.
Bạch Nhung vừa xoay người, đối phương đã đuổi theo không buông, đưa tay định giật lấy hợp đồng trong ngực cậu.
"???"
Bạch Nhung lập tức đẩy gã ra: "Anh làm gì cái vậy?"
Sức lực của Bạch Nhung hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài của cậu. Dù chưa đến mức "nhổ núi dời non" nhưng cũng đủ để từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng chịu phải bạo lực nghiêm trọng nào. Vì những kẻ từng chặn cậu trong hẻm nhỏ cộng lại cũng không đánh lại mình cậu.
Người đại diện của Mạnh Thiên Gia vẫn chăm chăm nhìn hợp đồng trong tay Bạch Nhung: "Cậu là diễn viên mới đóng Chử Bạch?"
Bạch Nhung sững người, cúi đầu nhìn hợp đồng trong tay mình, lúc này mới phát hiện mình đang cầm hai bản hợp đồng.
Ngoài bản hợp đồng nghệ sĩ ban đầu đang thảo luận, còn có một bản khác là hợp đồng do Phương Bác Thâm ký, xác nhận cậu tham diễn vai Chử Bạch. Lúc rời phòng nghỉ quá hoảng loạn, cậu hoàn toàn không để ý hợp đồng nhiều thêm một bản, cứ thế ôm đi.
Bạch Nhung theo bản năng không thích người đại diện của Mạnh Thiên Gia, nhưng cậu quy sự khó chịu này cho vai Chử Bạch.
Dù vai diễn này là Phương Bác Thâm chỉ định cho mình nhưng đứng từ góc độ của Mạnh Thiên Gia, có lẽ trông chẳng khác gì cậu cướp mất nhân vật của đối phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!