Chương 6: (Vô Đề)

Cũng không trách Mạnh Thiên Gia với người đại diện của gã không để ý hoàn cảnh xung quanh mà nói mấy chuyện riêng tư như vậy.

Thực tế là Bạch Nhung vẫn đứng cách họ một khoảng khá xa, hai người kia còn cố tình hạ thấp giọng. Người bình thường đứng ở vị trí của Bạch Nhung căn bản không thể nghe rõ họ đang nói gì.

Đáng tiếc, Bạch Nhung không phải người bình thường.

Từ nhỏ cậu đã tai thính mắt tinh. Cậu từng tự làm thí nghiệm, phát hiện thị lực cùng thính giác của mình đều vượt xa người bình thường, hẳn là có liên quan đến thân phận yêu quái của cậu.

Bạch Nhung co người sau góc tường, nhất thời không biết phải làm sao. Chuyện này đã hoàn toàn vượt quá khả năng xử lý của cậu, người duy nhất cậu có thể tìm tới nói chuyện chỉ có Thi Hoài.

Ngay lúc Bạch Nhung cảm thấy đầu óc đau nhức, điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật. May là cậu luôn để chế độ rung, động tĩnh không lớn, không đủ để thu hút sự chú ý của hai người Mạnh Thiên Gia bên kia.

Danh bạ của Bạch Nhung không nhiều, mà cuộc gọi này lại là số lạ.

Cậu bắt máy: "A lô, xin chào. Có chuyện gì vậy ạ?"

Giọng Phương Bác Thâm vang lên từ đầu dây bên kia: "Ăn xong là người không thấy đâu nữa à?"

"!!!" Bạch Nhung hoảng hốt nói: "Tôi tới ngay đây ạ!"

So với phiền não vì chuyện của Mạnh Thiên Gia, áp lực từ Phương Bác Thâm rõ ràng lớn hơn nhiều.

Cúp máy xong, Bạch Nhung lập tức chạy về khu quay hình. Đáng lẽ lúc nãy cậu không nên chạy xa như vậy để ăn cơm!

Bạch Nhung vừa chạy chậm vừa hối hận không thôi. Khi chạy tới hiện trường quay, cậu phải chống tay bên đường, th* d*c liên hồi.

Tiếng giày da bước tới gần, một bóng người cao lớn phủ xuống, che đi cái nắng gay gắt ban trưa mấy hôm nay.

"Thể lực kém quá."

Giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, là Ứng Phi Trục.

Bạch Nhung ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn y. Vì vừa vận động mạnh, gương mặt cậu đỏ bừng, hơi thở gấp gáp khiến đôi mắt cũng hơi ướt.

"Khóc à?" Ngữ khí của Ứng Phi Trục mang theo chút nghi hoặc.

Bạch Nhung lập tức phủ nhận: "Tôi không khóc!"

Người này sao vậy chứ! Vừa tới đã vu oan cho cậu khóc!

Bạch Nhung nhìn về phía lều che nắng. Vì cảnh tiếp theo đổi địa điểm, cái lều đó gần như đã bị tháo dỡ, toàn bộ nhân viên cũng đã di chuyển.

"Ứng tổng, anh có biết đạo diễn Phương ở đâu không?"

Cậu lo lắng không biết mình có bị mắng hay không.

Bạch Nhung lần nữa hối hận vì đã ăn cơm ở chỗ xa lắc xa lơ.

Ứng Phi Trục gật đầu.

Mắt Bạch Nhung lập tức sáng lên, nhưng Ứng Phi Trục không nói gì.

Bạch Nhung dùng ánh mắt mong đợi nhìn y.

Ứng Phi Trục nhìn chằm chằm cậu bằng đôi mắt đen sâu thẳm, vẫn không có phản ứng.

Bạch Nhung nhất thời không phân biệt được là đối phương không hiểu ý mình, hay là cố tình không muốn nói. Hẳn là vế trước nhỉ?

Cậu đành hỏi rõ hơn: "Ứng tổng, anh có thể nói cho tôi biết đạo diễn Phương đang ở đâu không ạ?" Lần này chắc không hiểu nhầm nữa rồi chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!