Chương 50: (Vô Đề)

Chuyện xảy ra rất nhanh, được giải quyết còn nhanh hơn.

Bạch Nhung nấu xong bữa tối, vừa hay Ứng Phi Trục cũng trở về.

Cả thành phố A chìm trong màn đêm dày đặc.

Ứng Phi Trục xuống xe, khi nhìn thấy ánh đèn hắt ra từ gian bếp, khóe môi y vô thức cong lên một độ ấm áp.

Y đẩy cửa bước vào, thấy Bạch Nhung đang ngồi trên thảm chơi với Cùng Kỳ, cách đó không xa là bàn ăn đã bày sẵn những món còn bốc hơi nóng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Bạch Nhung quay đầu theo phản xạ. Nhìn thấy Ứng Phi Trục trở về liền vội vàng đứng dậy, chạy chậm tới trước mặt y, ngẩng đầu nhìn lên: "Ứng tiên sinh, anh về rồi."

Không biết có phải do màn đêm bao phủ hay không, giọng Bạch Nhung mềm hơn ngày thường rất nhiều.

Dựa vào ưu thế chiều cao, Ứng Phi Trục không kiêng dè nhìn xuống Bạch Nhung từ góc độ áp đảo.

Trong khoảnh khắc, y hơi thất thần, cảm giác cảnh tượng trước mắt rất giống trong thế giới loài người: Một cô vợ nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu ở nhà chờ người chồng bận rộn cả ngày trở về.

Nhưng rất nhanh, Ứng Phi Trục lập tức gạt phắt ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Y lạnh mặt tự mắng mình trong lòng: Tiểu yêu quái vừa mới hóa hình, tuổi tác đặt ở đâu cũng chỉ là con non cần được cưng chiều, y phải vô liêm sỉ đến mức nào mới dám nảy sinh loại ý nghĩ đó chứ!

Bạch Nhung thấy lạ, đợi một lúc lâu vẫn không nghe Ứng Phi Trục đáp lời, ngược lại còn thấy sắc mặt đối phương liên tục biến đổi mấy lần, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bạch Nhung cho rằng công ty của Ứng Phi Trục gặp chuyện khó xử, liền kiên nhẫn đổi cách hỏi: "Ứng tiên sinh, anh có muốn ăn cơm bây giờ không?"

"À, ừ." Ứng Phi Trục hoàn hồn, lúc này mới phát hiện tay mình đang xoa đầu tiểu yêu quái. Y có chút ngượng ngùng thu tay lại, thay dép trong nhà rồi đi vào trong.

Đồ ăn do tiểu yêu quái nấu mang theo tác dụng thanh tâm an thần.

Sau khi ăn xong, Ứng Phi Trục cuối cùng cũng không còn bị những suy nghĩ hỗn loạn lúc trước quấy nhiễu nữa. Y dọn dẹp bàn ăn, lúc quay đầu lại thì thấy Bạch Nhung đã trở về khu thảm phòng khách, ôm Cùng Kỳ chải lông, cắt móng cho nó.

Đương nhiên, Ứng Phi Trục cũng không thật sự tự tay rửa bát. Y tùy tiện dùng một pháp thuật, chuyển toàn bộ bát đĩa vào máy rửa chén trong bếp, dùng thêm một thuật thanh khiết lau sơ bàn ăn.

Xử lý xong, y đi tới ngồi xuống bên cạnh Bạch Nhung.

Thấy Bạch Nhung cúi đầu nghiêm túc chải lông cho Cùng Kỳ, Ứng Phi Trục không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhìn cậu.

Ánh đèn trên đầu dịu dàng tỏa sáng, bao bọc hai người trong một không gian ấm áp.

Ngoài cửa sổ, gió thu thổi vù vù, trông như sắp mưa.

Hàng mày Ứng Phi Trục ép xuống rất thấp, đôi mắt khẽ rũ, dường như không hề để tâm tới sự thay đổi của cảnh vật xung quanh. Trong mắt y chỉ còn lại bóng dáng của Bạch Nhung, đến cả Cùng Kỳ cũng không lọt vào tầm chú ý.

Tiểu yêu quái có gì đó không ổn.

Ứng Phi Trục nhạy bén nhận ra sự khác thường trong cảm xúc của Bạch Nhung. Y nhớ lại những chuyện xảy ra hôm nay, đoán rằng tâm trạng Bạch Nhung bị ảnh hưởng bởi vụ nhân viên tiệm trà chanh đổi trắng thay đen.

Trong giới giải trí, chuyện này thật sự không đáng là gì nhưng tiểu yêu quái rõ ràng được bảo bọc rất tốt, ngây thơ thiện lương, hiếm khi phải đối diện với mặt xấu xí của lòng người.

Có thể hiểu được, nhưng Ứng Phi Trục không muốn nhìn thấy vẻ u sầu trên gương mặt xinh đẹp rực rỡ ấy.

"Bạch Nhung."

Nghe thấy tiếng gọi, tiểu yêu quái ôm Cùng Kỳ quay đầu nhìn y, vẻ buồn bã nhàn nhạt trên mặt lập tức biến mất không còn dấu vết.

Bạch Nhung nghi hoặc: "Ứng tiên sinh, có chuyện gì sao?"

Ứng Phi Trục nhẹ nhàng day đầu ngón tay: "Muốn ra ngoài chơi không?"

"Bây giờ sao?" Bạch Nhung khó hiểu, liếc nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ cùng ánh đèn đường mờ nhạt nơi xa, do dự một chút, nói: "Muộn rồi mà, Ứng tiên sinh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!