Bốn giờ sáng, chuông báo thức vừa reo, Bạch Nhung đã mơ màng dụi mắt bò dậy khỏi giường. Rửa mặt đánh răng xong xuôi, cậu cưỡi xe điện dùng chung chạy thẳng tới đoàn phim.
Giống hệt mấy ngày đi làm trước đó, Bạch Nhung vừa lẩm nhẩm một giai điệu không nhịp nào ra nhịp nào, vừa cùng mấy nhân viên công tác khác dựng thiết bị mà Phương Bác Thâm cần dùng.
Xử lý xong đống việc này, trời mới chỉ vừa hửng sáng.
Bạch Nhung liếc nhìn dự báo thời tiết trên điện thoại, thấy sắp tới thời điểm mặt trời mọc, mấy diễn viên cần quay cảnh sáng sớm đang tất bật trang điểm ngay tại chỗ.
Phương Bác Thâm hẳn cũng sắp tới.
Bạch Nhung canh đúng thời gian, định đi mua cà phê cho đối phương.
"Bạch Nhung!" Phó đạo diễn không biết nhảy ra từ đâu bỗng gọi với theo.
Bạch Nhung dừng bước, quay đầu: "Phó đạo diễn, ngài cũng muốn cà phê sao?"
Phó đạo diễn khoát tay: "Không cần. À, tiện nói luôn. Đạo diễn Phương bảo bên công ty cử đã một trợ lý mới tới. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày cậu chỉ cần theo bên cạnh đạo diễn Phương xem các diễn viên khác quay phim là được."
Bạch Nhung hơi chần chừ: "Hở?"
Phó đạo diễn: "Lát nữa đạo diễn Phương sẽ nói với cậu về hợp đồng. Yên tâm, lương nghệ sĩ chỉ có cao hơn lương của cậu hiện giờ thôi."
Bạch Nhung còn muốn nói gì đó, lại không biết phải mở miệng thế nào.
Phó đạo diễn cũng không có thời gian chờ cậu phản ứng, thông báo xong liền vội vàng đi lo việc khác.
Thế là trong tình trạng không đổi địa điểm làm việc, Bạch Nhung lại đổi sang một công việc khác.
——
Cuối cùng Bạch Nhung vẫn đi mua cà phê.
Sợ quay lại trễ, cậu đã chạy chậm suốt quãng đường tới tiệm cà phê gần nhất. Khi trở về, trong tay đã có hai ly.
Lúc này người trong đoàn phim đã đông hơn, bối cảnh quay cũng đã sẵn sàng.
Bạch Nhung nhìn quanh một vòng, cuối cùng cũng tìm được người quen.
"Thi Hoài!" Cậu chạy tới bên cạnh Thi Hoài, đưa một ly cà phê cho hắn: "Cho anh, em cho đường rồi."
Thi Hoài sững người một chút, thò tay vào túi mò mẫm, phát hiện bên trong trống trơn.
"À, hôm nay quên mang kẹo rồi." Thi Hoài gãi đầu: "Cảm ơn nhé. Ly còn lại là cho đạo diễn Phương à?"
Thật ra Bạch Nhung làm vậy không phải vì kẹo của Thi Hoài.
Thi Hoài là thư ký trường quay, bận rộn hơn cậu nhiều. Dù quay xong về chung cư, hắn vẫn phải tăng ca chỉnh sửa kịch bản.
Dạo này lại quay sớm, Bạch Nhung đã quen mỗi ngày tiện tay mang cho hắn một ly cà phê.
Bạch Nhung xách ly còn lại trong tay: "Em không biết hôm nay đạo diễn Phương có uống cà phê không, nếu không uống thì em tự uống."
Đưa cà phê cho Thi Hoài xong, thấy hắn còn bận trao đổi lịch quay với trợ lý diễn viên, Bạch Nhung không quấy rầy thêm, quay về lều che nắng nơi Phương Bác Thâm hay ngồi, tìm một chiếc ghế gấp nhỏ ngồi xuống.
Không bao lâu sau, Phương Bác Thâm cau mày bước từ phía lều hóa trang.
Từ xa Bạch Nhung đã nhìn ra Phương Bác Thâm lại đang không vui. Đây là kinh nghiệm cậu rút ra trong thời gian làm việc gần đây: Mỗi khi Phương Bác Thâm tức giận, đôi mày sẽ nhíu chặt, khiến khí thế quanh người trông vô cùng đáng sợ.
Ít nhất, Bạch Nhung đã bị dọa không nhẹ. Cậu hận không thể co cả người lẫn ghế lại một góc, sợ cơn giận của đối phương lan sang mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!