Ứng Phi Trục kéo Bạch Nhung ra phía sau, che chắn cậu chặt chẽ sau lưng mình, nhiệt độ quanh người y càng lúc càng tăng cao.
Trong cơn hoảng hốt, Bạch Nhung có cảm giác như mình đang bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt, bao vây tứ phía.
Sức nóng dữ dội quét qua tất cả, cây cối xung quanh khô héo rõ rệt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Bạch Nhung theo bản năng đưa tay định vịn cột đèn đường nhưng vừa chạm vào đã bị nhiệt độ bỏng rát ép phải rụt tay lại. Cậu ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của Ứng Phi Trục, trong lòng trống rỗng hoảng loạn, nghĩ rằng hôm nay e là mình sẽ phải chết ở đây.
Vậy còn Ứng tiên sinh thì sao?
Ứng tiên sinh có gặp chuyện gì không?
Bạch Nhung đột nhiên thấy hối hận vì đã gọi điện cho Ứng Phi Trục. Cậu không muốn liên lụy đối phương bị thương.
"Ứng... tiên sinh." Bạch Nhung mấp máy môi nhưng âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Ngay khoảnh khắc đó, trước mắt cậu bỗng tối sầm lại, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất. Ngọn lửa và sức nóng khủng khiếp quanh người trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết, cùng với Cùng Kỳ và cả bồn hoa, cây cối xung quanh cũng không còn.
Bạch Nhung ngồi sụp trong bóng tối, đưa tay ra cũng không nhìn thấy năm ngón. Thị giác bị che lấp, thính giác lại vô cùng rõ ràng.
Cậu nghe thấy một tiếng ngâm nga kỳ quái như vọng về từ thời viễn cổ, trầm thấp như sấm rền, mang theo sức xuyên thấu mạnh mẽ.
Ngay sau đó là giọng của Tương Dao và Phương Đông Thanh, hai người dường như đang khuyên can ai đó.
Theo ý thức dần trở nên mơ hồ, âm thanh cũng trở nên xa xôi.
Hô hấp Bạch Nhung dồn dập, ngã xuống đất. Trước khi hoàn toàn rơi vào hôn mê, trong cơn mơ màng, cậu đã nghe thấy một tiếng sấm nổ vang cùng với giọng nói mang theo kinh hãi của Lâm Nhược: "Sao Thiên Đạo lại tới?!"
Khi Bạch Nhung tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường. Cậu chống tay ngồi dậy, chăn tơ trượt xuống bên hông, để lộ bộ đồ ngủ rộng rãi bên trong.
Bạch Nhung xoa xoa thái dương còn hơi nóng, mờ mịt nhìn quanh căn phòng.
Giường đệm mềm mại rộng rãi, phong cách trang trí xám trắng điểm xuyết sắc xanh biển lạnh lẽo cứng cáp, cùng với phong cảnh xa lạ ngoài cửa sổ, tất cả đều đang nói với cậu một sự thật đây không phải phòng của cậu.
Quan trọng hơn là bộ đồ ngủ trên người rất lớn. Tay áo cuộn lên hai nếp vẫn còn dài, càng khỏi phải nói chiếc áo khoác lỏng lẻo trễ xuống, để lộ bờ vai.
Ký ức trước khi hôn mê rõ ràng tua lại trong đầu.
Bạch Nhung hoàn toàn tỉnh táo. Cậu vén chăn bật dậy, đến giày cũng chưa kịp xỏ, chân trần chạy thẳng ra khỏi phòng.
Cách bố cục phòng khách tầng dưới rất giống căn biệt thự cậu đang ở.
Trên ghế sopha da đen nằm ngổn ngang mấy người. Bất kỳ ai trong số họ nếu ném ra ngoài đều là đại minh tinh danh tiếng lẫy lừng, vậy mà lúc này lại chẳng còn chút hình tượng nào.
Bạch Nhung không thấy Ứng Phi Trục, ngẩn ngơ đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống.
Tương Dao nghe thấy động tĩnh, dùng một tư thế cực kỳ vặn vẹo xoay đầu 180 độ nhìn sang, cười rạng rỡ: "Ái chà, Nhung bảo tỉnh rồi à."
Một tiếng này khiến những người khác cũng đồng loạt quay đầu nhìn về phía Bạch Nhung.
Cậu đờ đẫn nhìn cái đầu Tương Dao quay hẳn ra sau lưng, trong lòng nghi ngờ mình có phải vẫn chưa tỉnh hẳn hay không.
Tư thế này mà đặt trong phim ảnh đúng chuẩn cảnh giết người. Hung thủ cứ thế vặn đầu nạn nhân, rắc một tiếng, chết không thể chết hơn.
Vậy mà bây giờ, Tương Dao vẫn giữ tư thế đó cười tươi, trông không có chút khó chịu nào.
Bạch Nhung quên cả thở, mãi đến khi Phương Đông Thanh, người có tính cách ổn trọng hơn lên tiếng: "Xuống đây ngồi một lát đi, còn khó chịu không?"
Tương Dao bực bội lẩm bẩm: "Đều tại Lâm Văn Ngọc, cái tính đó mà còn làm minh tinh được lâu như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!