Đây là lần thứ hai Bạch Nhung đánh giá Ứng Phi Trục như vậy, cũng là từ mà cậu cho rằng là thích hợp nhất.
Nếu nói tỉ mỉ hơn, Bạch Nhung cũng có thể dùng rất nhiều từ hoa mỹ khác nhưng suy cho cùng, vẫn không có từ nào trực tiếp và chuẩn xác bằng hai chữ "người tốt".
Bạch Nhung vẫn luôn cảm thấy từ sau khi đến Sơn Hải, cuộc sống của cậu quả thực giống như có chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống. Dù cho tất cả kế hoạch đều bị người khác đẩy đi sắp xếp nhưng cho tới hiện tại, số dư trong thẻ ngân hàng của cậu vẫn không ngừng tăng lên.
Từ việc trước kia ở thành phố A chỉ có thể thuê nhà, cho tới bây giờ đã có thể mua được cả một cái nhà vệ sinh, con số kia liên tục tăng trưởng vững vàng, mang lại cho Bạch Nhung cảm giác an tâm vô cùng thực tế.
Hạ Tuyết Lạc bị một tiếng "người tốt" kia của Bạch Nhung làm cho sững sờ.
"Người tốt?" Cô gian nan tổ chức lại ngôn ngữ: "Cậu nói vậy nghe chẳng khác nào đang bảo rằng tuy anh ta là đại yêu quái giết người không chớp mắt, một chưởng ép Cùng Kỳ lộ nguyên hình nhưng anh ta vẫn là người tốt?"
Hạ Tuyết Lạc xả một tràng dài xong, hít sâu một hơi, thở dài nặng nề: "Bạn nhỏ này, xong thật rồi."
Bạch Nhung bị cô nói đến mức không biết phản bác thế nào.
Lúc này cậu mới nhớ ra, Ứng Phi Trục đã từng một tay đè Cùng Kỳ, giống như chỉ xử lý một chuyện vụn vặt. Cho nên... Ứng Phi Trục thật ra là một đại yêu quái rất lợi hại sao?
Bạch Nhung cúi đầu. Trên nền xi măng khô ráo phủ đầy lá rụng, cậu nhẹ nhàng giẫm lên một chiếc lá còn xanh nửa vàng, trông có chút không vui.
Hạ Tuyết Lạc tưởng là do mình vừa nãy nói quá nặng lời.
Hai người trầm mặc một lúc lâu, Hạ Tuyết Lạc do dự, thử an ủi: "Những gì tôi nói cũng không đến mức quá đáng đâu, cậu đừng buồn. Ít nhất đối với cậu, anh ta đúng là người tốt thật."
Cái kiểu che chở kia chẳng khác gì bảo vệ con non.
Lúc đó cô chỉ hơi nặng giọng một chút, ánh mắt yêu quái kia nhìn cô cứ như muốn tiễn cô thẳng xuống luân hồi vậy.
Bạch Nhung khựng lại, giải thích: "Tôi không buồn, chỉ là đang suy nghĩ một vài chuyện thôi."
Hạ Tuyết Lạc vỗ ngực: "Vậy thì tốt. Đi thôi, sư phụ tôi còn nói chuyện với yêu quái kia, mình đi làm việc tiếp."
Trên đường quay về, Hạ Tuyết Lạc vừa đi vừa lải nhải kể với Bạch Nhung về công việc với sư phụ mình.
"Những gì tôi nói trước đó có thật có giả. Cùng Kỳ ban đầu đúng là do kiểm lâm phát hiện. Cũng may, lúc đó nó bị thương nặng đến mức không giữ nổi thú hình, kiểm lâm nhìn từ xa thì làm gì có con hổ nào mọc cánh nên mới báo cho kiểm lâm rừng. Sau đó phía chính phủ vòng vo tìm được sư phụ tôi. Sư phụ tôi liếc mắt là nhận ra Cùng Kỳ, sợ gây hoảng loạn nên tốn chút công phu phong ấn ngoại hình của nó.
Người thường nhìn thấy chỉ là một con hổ to hơn bình thường một chút thôi."
Bạch Nhung nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn hỏi: "Vậy sao lại đưa nó đến vườn bách thú thành phố S, còn nhốt chung với hổ thường?"
"Phía trên muốn gien của Cùng Kỳ. Mà nói thật, Cùng Kỳ làm sao để mắt đến hổ thường chứ. Với lại mấy yêu quái thiên sinh địa dưỡng như vậy rất khó có hậu duệ, Thiên Đạo có hạn chế."
"Nhưng nó cũng đâu có làm hại mấy con hổ khác."
Hạ Tuyết Lạc gật đầu: "Ừ. Nhưng vì an toàn, sư phụ tôi vẫn phái tôi tới trông chừng."
Bạch Nhung nghĩ tới việc quay chương trình: "Vậy sao chị lại phối hợp với bên vườn bách thú quay show?"
Hạ Tuyết Rơi tiện tay bứt một chiếc lá cỏ ven đường, xoay xoay trong tay: "Kiếm tiền chứ sao. Bên vườn bách thú thưởng một vạn, bên chương trình cũng cho thêm. Rất nhiều người đăng ký, tôi tranh giành mãi mới được."
Hai người nghèo lập tức hiểu nhau.
Bạch Nhung ôm mèo Cùng Kỳ, khẽ thở dài: "Nếu không phải thiếu tiền, tôi cũng không muốn đi quay."
Có thể nhận đóng phim đã là giới hạn lớn nhất của Bạch Nhung, quay chương trình thực tế hoàn toàn là vì tiền trả cao.
Hai người nhìn nhau, lập tức đồng cảm.
-----
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!