Giọng của Hạ Tuyết Lạc rất dễ nhận ra. Nếu dùng cách nói trên mạng thì chính là luôn mang theo một tầng "tử khí" nhàn nhạt.
Nghe cô chất vấn, Bạch Nhung thậm chí không dám tìm bóng dáng của cô, cả người co lại, theo bản năng trốn ra sau lưng Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục phối hợp bước lên nửa bước, dùng cơ thể che chắn cho Bạch Nhung, ánh mắt sắc bén quét về phía tảng đá cách đó không xa.
Hạ Tuyết Lạc chui ra từ sau tảng đá, trên đầu còn vướng hai cọng cỏ khô vàng. Cô mặc đồ lao động, trong tay cầm một lá phù màu vàng.
Trời âm u nặng nề.
Lấy Cùng Kỳ đang bồn chồn bất an làm ranh giới, Bạch Nhung với Hạ Tuyết Lạc đứng đối diện nhau ở hai phía.
Trong đầu Bạch Nhung chỉ còn một ý nghĩ: Xong rồi, xong rồi! Sẽ không lộ đuôi đấy chứ?
Từ nhỏ đến lớn, chuyện cậu sợ nhất suốt hai mươi năm qua chính là cái đuôi của mình bị lộ ra trước mặt người khác. Cho đến khi hơi ấm từ người Ứng Phi Trục không ngừng lan sang, đầu ngón tay lạnh băng của cậu mới dần lấy lại một chút nhiệt độ.
Hạ Tuyết Lạc bước ra hoàn toàn khỏi tảng đá, lúc này Bạch Nhung mới thấy rõ người đứng bên cạnh cô.
Đó là một người đàn ông trung niên trông khá nhàn tản, râu ria xồm xoàm, dáng vẻ lôi thôi. Ông ta mặc áo bông đen đã cũ, đầy cảnh giác nhìn Ứng Phi Trục.
Đầu Hạ Tuyết Lạc hơi choáng.
Bốn người đứng sâu trong khu hổ, cách bụi cây không xa vẫn còn vang lên tiếng cười nói vui vẻ của du khách.
"Bạch Nhung, nói đi chứ!" Ngữ khí của Hạ Tuyết Lạc mang theo sự tức giận: "Đừng trốn nữa! Chỗ này nguy hiểm lắm, cậu vào bằng cách nào?!"
Bạch Nhung lấy hết can đảm, ló đầu ra sau lưng Ứng Phi Trục.
Bị cô gầm lên như vậy, tim cậu run bần bật. Cậu ấp úng hồi lâu nhưng thật sự không biết nên nói gì, hay nói đúng hơn là không biết mình có thể nói gì.
Hạ Tuyết Lạc cũng là vì quá sốc nên giọng mới nặng nề như vậy. Cô không ngờ một Bạch Nhung trông ngoan ngoãn như thế lại dám trực tiếp xông vào khu hổ. Hơn nữa nhìn tình hình này, chín phần mười là đã xuyên qua được thuật che mắt bọn họ đặt trên người Cùng Kỳ.
Rất bình thường mà, đúng không?
Nhưng Ứng Phi Trục không nghĩ vậy. Y không vui, kéo Bạch Nhung đang định lùi lại vào trong lòng, nhíu mày hỏi: "Cô gào cái gì? Tôi muốn dẫn cậu ấy đi đâu thì đi."
Hạ Tuyết Lạc khựng lại một nhịp, vừa định mở miệng phản bác, người đàn ông trung niên bên cạnh đã kéo cô lại: "Đừng cãi với cậu ta."
Hạ Tuyết Lạc kinh ngạc quay đầu: "Sư phụ?"
"Ít nhất cũng là đại yêu có tu vi ngang Cùng Kỳ." Hạ Lãnh hạ giọng: "Con rút trước đi."
"Con không đi!" Hạ Tuyết Lạc cắn răng.
Ứng Phi Trục mất kiên nhẫn, cắt ngang cuộc đối thoại của hai thầy trò: "Đây không phải là lúc đóng phim truyền hình. Thuật che mắt trên người Cùng Kỳ là các người làm à?"
Hạ Lãnh nhìn về phía Ứng Phi Trục, bàn tay giấu sau lưng siết chặt: "Đúng thì sao?"
"Vậy là các người biết thân phận của nó." Ứng Phi Trục bước lên một bước, hoàn toàn phớt lờ sự bạo động của Cùng Kỳ: "Tôi không biết các người vì lý do gì mà giữ nó lại đây nhưng Cùng Kỳ là hung thú, ở lại thành phố S rất nguy hiểm."
Hạ Lãnh tỏ ra bực bội: "Tôi biết! Nhưng tôi không có cách nào đưa nó ra ngoài, chỉ có thể để Tuyết Lạc trà trộn vào vườn thú làm yểm hộ."
Ứng Phi Trục lạnh nhạt đáp: "Ồ, vậy tôi có thể đưa nó đi."
Khi khoảng cách giữa Ứng Phi Trục với Cùng Kỳ ngày càng gần, cuối cùng Cùng Kỳ cũng không chịu nổi, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía y.
Ứng Phi Trục đến việc trốn cũng lười.
Hiện tại Cùng Kỳ còn chưa có ý thức tỉnh táo, những đòn tấn công bản năng này, ngay cả việc để lại một vết xước trên long lân cũng là không thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!