Chương 42: (Vô Đề)

Nhà ăn nhân viên chật kín người.

Người thành phố S vốn dĩ hào sảng, hiếu khách. Khi biết bọn họ là nghệ sĩ đến ghi hình chương trình, rất nhiều người tò mò tụ lại xem, ánh mắt lẫn lời nói đều chỉ mang theo sự hiếu kỳ đúng mực, không hề quá đà.

Bạch Nhung với Úc Mỹ Quân vì trông quá gầy, còn bị mấy cô múc cơm nhiệt tình nhét thêm cho mỗi người mấy cái bánh bao.

Bạch Nhung không quen với việc bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy. Lấy xong bữa sáng, cậu bưng khay có cháo trắng, dưa muối với bánh bao thịt, tìm một góc gần cửa sổ ngồi xuống.

Không bao lâu sau, có người ngồi xuống vị trí đối diện cậu.

Bạch Nhung không vội ngẩng đầu, chỉ chậm rãi nhai kỹ nửa cái bánh bao trong miệng.

Đúng lúc đó, lại có thêm một người bưng bữa sáng gần giống cậu ngồi xuống.

Đường Đông Phong nói: "Ngồi sát vào chút."

Hồ Hà Dương không mấy tình nguyện dịch vào trong một chút, đợi Đường Đông Phong ngồi xuống xong mới mở miệng, ánh mắt nhắm thẳng vào Bạch Nhung: "Bạch Tiểu Nhung, tối qua trong phòng cậu còn có người khác đúng không?"

Bạch Nhung cúi đầu, gần như chôn cả mặt vào bát cháo.

Người có phản ứng lớn nhất lại là Đường Đông Phong: "Hả? Tối qua có người vào phòng Bạch Nhung hả? Sao tôi không thấy gì?"

Hồ Hà Dương: "Đương nhiên là người ta không muốn cho cậu thấy."

Đường Đông Phong lập tức quay mũi giáo về phía Bạch Nhung: "Bạch Tiểu Nhung, tối qua ai vào phòng cậu?"

Bạch Nhung đặt thìa xuống.

Tiếng gốm sứ va vào nhau vang lên thanh thúy, trực tiếp ép nhỏ giọng hai người đối diện.

Cậu lau khóe miệng, hơi bất đắc dĩ nói: "Là Ứng tiên sinh. Tôi có nói chuyện với anh ấy một chút."

Hồ Hà Dương nheo mắt hệt một con hồ ly tinh ranh: "Thật à? Chuyện gì mà không thể nói với tôi? Tôi cũng là tiền bối, cũng giúp được mà."

Đường Đông Phong vừa ăn dưa vừa chen vào: "Thôi thôi, cậu thì thôi đi, không đáng tin."

Hồ Hà Dương: "?"

Bạch Nhung bắt đầu hối hận. Cậu thà ngồi chung bàn với Tiêu Ngạn với Úc Mỹ Quân còn hơn, ít nhất sẽ không bị hai người này vây lại tra hỏi.

Hồ Hà Dương không chịu buông: "Sao tôi lại không đáng tin? Nào nào, Bạch Tiểu Nhung nói thử xem chuyện gì mà tôi không xử lý được nào?"

"..."

Bạch Nhung đau đầu muốn đổi chỗ: "Anh Hồ, chuyện này anh phải hỏi Ứng tiên sinh."

Hồ Hà Dương: "Yên tâm, không tin cậu gọi điện hỏi cậu ta thử xem?"

Bạch Nhung đành gọi cho Ứng Phi Trục.

Hồ Hà Dương giúp cậu che màn hình, còn Đường Đông Phong phụ trách đi tìm đạo diễn để xóa đoạn ghi âm.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ Ứng Phi Trục, Bạch Nhung mới nói: "Cũng không có gì, chỉ là ở khu hổ có một con hổ không phải động vật bình thường."

Hồ Hà Dương thuận miệng nói: "Thành tinh à? Chẳng lẽ là đại yêu quái gì đó?"

"Là Cùng Kỳ."

"Khụ khụ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!