Từ khu hổ trở về, Bạch Nhung cố ý tránh né ống kính, tìm một phòng thay đồ trống gọi điện cho Ứng Phi Trục.
Ứng Phi Trục ở đầu dây bên kia im lặng hai giây: "Cậu nói con hổ đó mọc cánh?"
"Vâng..."
Ứng Phi Trục đưa tay xoa mặt: "Đợi tôi qua."
"Ứng tiên sinh, tôi đang ở thành phố S."
"Tôi biết. Tôi cũng đang ở đây."
Bạch Nhung định nói thêm gì đó, trong điện thoại bỗng vang lên một tiếng thú rống trầm thấp khiến tim cậu giật thót."!!!"
Bạch Nhung suýt thì hét lên, "Ứng tiên sinh, anh không sao chứ?"
Ngay sau đó lại là một tiếng gầm như vọng về từ thượng cổ.
Ứng Phi Trục đã biến về nguyên hình, há to cái miệng khổng lồ, trực tiếp nuốt chửng khối oán khí đang giãy giụa dữ dội.
Không cần nhai, nuốt thẳng xuống.
Xử lý xong oán khí, y mới khôi phục hình người, nhặt chiếc điện thoại rơi trên nền tuyết lên. Ngay cả lau cũng chưa kịp lau, đã vội trả lời Bạch Nhung: "Tôi ổn, không sao cả, đừng lo. Đợi tôi nửa tiếng."
-----
Các khách mời của chương trình đều ở riêng trong khu ký túc xá do ekip sắp xếp. Nói là ký túc xá, thực ra chỉ là một dãy nhà dân tự xây ở chân núi.
Nhà hình chữ khẩu, phía trước có cổng với tường bao, vào trong là một sân nhỏ vốn dùng để phơi thóc, ở giữa là nhà chính, hai bên là các phòng ngủ.
Ban đêm ở thành phố S lạnh thấu xương.
Bạch Nhung vừa về phòng, một cơn gió mạnh đột nhiên thổi bật cửa sổ chưa đóng chặt, rèm cửa lập tức phất phơ kêu lạch phạch. Cậu phải dùng khá nhiều sức mới đóng chặt lại được.
May là ekip không đến mức thật sự để khách mời "độ kiếp", trong phòng đã lắp sẵn thiết bị sưởi.
Chờ người ấm lên, Bạch Nhung định đi tắm thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Cậu đã cầm sẵn quần áo tắm, nghĩ là nhân viên chương trình hoặc khách mời khá nên đặt quần áo lại giường, ra mở cửa.
Ứng Phi Trục đứng ngoài cửa, sau lưng là hai phòng ký túc xá đối diện vẫn còn sáng đèn.
Tim Bạch Nhung giật thót. Cậu không kịp nghĩ đến lễ nghi hay kính trọng gì nữa, túm lấy tay Ứng Phi Trục kéo thẳng vào phòng.
"Ứng tiên sinh!" Ngữ khí của Bạch Nhung đầy căng thẳng: "Sao anh lại tới thẳng như vậy?"
Ứng Phi Trục đảo mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ: "Cậu ở chỗ này à?"
"Bọn tôi đang quay chương trình."
Vườn bách thú hoang dã thành phố S vốn ở khá xa trung tâm, tựa núi mà xây, xung quanh còn nhiều khu nhà cũ chưa giải tỏa.
Trong phòng không có sopha hay ghế tựa, Bạch Nhung chỉ có thể đẩy Ứng Phi Trục ngồi xuống mép giường.
Thấy tiểu yêu quái căng thẳng như vậy, Ứng Phi Trục chậm rãi nói: "Yên tâm, bọn họ không nhìn thấy tôi."
Bạch Nhung đan hai tay vào nhau: "Thật không ạ?"
Ứng Phi Trục bật cười: "Không tin tôi à?"
"Tin mà..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!