Khu vực quanh phim trường có khu chung cư, thường dùng để nhân viên đoàn phim ở, còn đa số diễn viên sẽ ở khách sạn gần đó.
Chẳng qua khách sạn với chung cư cách nhau rất gần, giữa hai bên chỉ cách một con phố ẩm thực chuyên phục vụ nhân viên phim trường. Khi tan làm sớm, nhân viên thường sẽ ra phố ẩm thực tìm một quán ăn lấp bụng.
Ví dụ như hôm nay.
Bạch Nhung về đến chung cư, tắm rửa qua loa một chút, tóc còn chưa kịp sấy khô, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa. Cậu lập tức đặt máy sấy xuống, chạy nhanh ra mở cửa.
Đứng ngoài cửa là Thi Hoài.
Đương nhiên, hiện tại Bạch Nhung cũng chỉ thân với mỗi Thi Hoài.
Thấy Bạch Nhung mở cửa, Thi Hoài cười rạng rỡ: "Mượt ơi, đi ra phố ẩm thực ăn cơm không?"
Bạch Nhung phồng má: "Không được gọi em là Mượt!"
Nói xong, cậu mở rộng cửa để Thi Hoài vào trong ngồi đợi: "Chờ em sấy khô tóc đã."
Thi Hoài cười hì hì thay giày bước vào.
Đây không phải lần đầu hắn tới phòng Bạch Nhung nên cậu còn đặc biệt chuẩn bị sẵn cho hắn một đôi dép lê, vô cùng chu đáo.
Căn hộ dành cho nhân viên không lớn, chỉ đủ đặt một chiếc giường, một cái bàn và một phòng vệ sinh riêng biệt.
Thi Hoài thay giày xong, ngồi xuống chiếc bàn duy nhất sát cửa sổ, cười hì hì nói: "Anh đây cứ thích gọi là Mượt đấy."
Bạch Nhung cũng không thật sự giận, lê dép vào phòng tắm. Không biết có phải vì vừa tắm xong hay không, giọng cậu mềm hơn hẳn, truyền ra qua tấm kính ngăn phòng tắm: "Đó là cách mấy dì ở viện phúc lợi gọi em khi còn nhỏ mà."
Thật ra ngũ quan của Bạch Nhung rất tinh xảo, da trắng mịn. Đặc biệt là khi còn bé, hai bên má còn đầy thịt nên các dì ở viện phúc lợi cứ rảnh rỗi là lại gọi cậu bằng cái tên nghe vừa mềm vừa đáng yêu.
Chỉ là cái tên đó đặt lên người một đứa trẻ thì được, chứ lớn lên rồi, vào cấp hai, cậu đã không ít lần bị trêu chọc vì cái tên quá mềm mại này.
Thi Hoài chống cằm bằng một tay, ngáp một cái. Vì làm việc liên tục, dưới mắt hắn còn có quầng thâm khá rõ.
"Biệt danh thì làm gì có phân biệt tuổi tác." Thi Hoài nói: "Tên này vẫn rất hợp với cậu mà. Ai dám cười cậu vì cái tên này, cứ nói với anh, anh giúp cậu đánh người đó."
Động tác sấy tóc của Bạch Nhung khựng lại. Tiếng máy sấy "ù ù" vang lên, trở thành âm thanh duy nhất trong phòng tắm.
Cậu nhìn chính mình trong gương, khóe môi chậm rãi cong lên, nở một nụ cười không thành tiếng: "Vâng."
Cậu gật đầu thật mạnh, dù biết Thi Hoài căn bản không nhìn thấy động tác đó nhưng vẫn cứ làm.
Sấy khô tóc xong, Bạch Nhung thay giày, cùng Thi Hoài đi về phía phố ẩm thực.
"Hôm nay lúc anh qua tổ đạo cụ, anh Triệu nói với anh là ở cuối phố có một quán bán món Hồ Nam ăn ngon lắm." Thi Hoài khoác tay lên vai Bạch Nhung, vừa đi vừa nói.
Bạch Nhung thò đầu ra, nhìn từng quán ăn nhỏ cùng sạp hàng ven đường.
Thi Hoài: "Mượt à, chúng ta ăn quán Hồ Nam đó đi!"
Bạch Nhung: "Được, nhưng em muốn mua cốc trà chanh trước."
Thi Hoài phẩy tay: "Ok, trà chanh để anh đây mời."
Bạch Nhung đã quen với kiểu hào phóng này của Thi Hoài nhưng vẫn không để hắn trả tiền, tiện thể mua luôn cho Thi Hoài một cốc.
Vừa bước vào quán Hồ Nam, cả hai lập tức hối hận.
Thi Hoài: "Đệch! Mắt anh bị mù à?! Sao lại nhìn thấy Ứng tổng ở đây thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!