Ba giờ chiều, Bạch Nhung dọn dẹp xong phòng bếp với bàn ăn, còn tiện thể quét sạch từng ngóc ngách trong phòng khách.
Làm xong, cậu mới phát hiện bên ngoài không biết từ lúc nào đã bắt đầu mưa lất phất. Mưa phùn rơi liên miên không dứt, mây đen dày đặc như một chiếc lồng khổng lồ che kín bầu trời.
Vừa làm việc xong, Bạch Nhung cảm thấy cả người cứ dính dính khó chịu, dứt khoát vào phòng ngủ lấy bộ quần áo sạch rồi đi tắm.
Hồ Hà Dương lười biếng nằm bò bên cửa sổ phòng, cái đuôi lắc nhẹ từng chút một.
Vì không muốn khiến Thi Hoài quá gò bó, Bạch Nhung múc đầy một bát thức ăn cho tiểu hồ ly, nhẹ nhàng thương lượng với nó, tạm thời để nó ở trong phòng mình một lát.
Thi Hoài biết chuyện, cảm động đến mức suýt khóc nhưng vẫn bật chế độ ăn cuồng trong vòng hai mươi phút, xử lý xong bữa trưa rồi nhanh chóng chuồn mất.
Rốt cuộc con tiểu hồ ly này là thân phận gì mà lại khiến Thi Hoài sợ đến mức đó vậy nhỉ?
Dưới màn mưa tí tách, Bạch Nhung nhắm mắt lại.
Thân hình cao ráo cân đối bị hơi nước bao phủ, cậu hơi ngửa đầu, để lộ chiếc cổ thon dài trắng mịn, mái tóc ngắn đen ướt sũng dính sát gò má.
Cậu giơ tay vén tóc, gương mặt tinh xảo tuấn tú hoàn toàn lộ ra trong làn hơi nước mờ ảo, đẹp đến mức khiến người ta không nhịn được mà cảm thán.
Không nghĩ ra đáp án, Bạch Nhung cảm thấy có chút đau đầu.
Cậu luôn có cảm giác cả công ty Sơn Hải rất kỳ lạ, hơn nữa kể từ khi gia nhập Sơn Hải, cuộc đời cậu như rẽ ngoặt chín mươi độ.
Vì trong nhà có một con yêu quái hồ ly không rõ giới tính, không rõ tuổi tác, Bạch Nhung phải mặc đồ ngủ trong phòng tắm, ngay cả tóc cũng sấy khô hoàn toàn mới bước ra.
Đến tối, trời càng lúc càng tối sầm, đèn đường ngoài cửa sổ cũng sớm bật lên.
Bạch Nhung không bật đèn, chỉ ôm điện thoại tựa vào sôpha, tiếp tục xem chương trình tạp kỹ còn dang dở.
Thực ra xem thế này rất hại mắt nhưng Bạch Nhung lại thích không gian tối.
Hồi nhỏ ở viện phúc lợi không có điều kiện tốt như vậy, để tiết kiệm điện, cô Liễu luôn dạy bọn họ tiện tay tắt đèn. Bây giờ điều kiện khá hơn nhiều, trên mạng cũng đầy kiến thức phổ cập nói rằng tắt đèn chơi điện thoại hại mắt nhưng thói quen hơn hai mươi năm, Bạch Nhung vẫn không sửa được.
Thời tiết hơi lạnh, cậu kéo một tấm chăn mỏng đắp lên người.
Trong phòng rất yên tĩnh. Nghĩ tới còn có tiểu hồ ly, Bạch Nhung đeo tai nghe xem chương trình.
Đột nhiên, đèn phòng khách bỗng sáng lên.
Bạch Nhung theo phản xạ nhắm mắt lại.
Đến khi quen với ánh sáng, cậu nhìn đèn trần một cái, rồi quay đầu về phía công tắc.
Chỉ thấy tiểu hồ ly vốn đang nằm trong phòng không biết từ lúc nào đã ngồi ở đó, thảnh thơi l**m móng vuốt của mình.
Bạch Nhung nhìn đèn, lại nhìn nó: "Cậu sợ tối à?"
Hồ Hà Dương suýt nữa lại lộ ánh mắt khinh bỉ với tiểu yêu quái nhưng nhớ tới thỏa thuận trước đó, anh đành nhịn xuống.
Anh đường đường là cửu vĩ hồ yêu, sao có thể sợ tối chứ?!
Chỉ là thấy tiểu yêu quái tắt đèn chơi điện thoại, thói quen xấu như vậy cần phải sửa!
Thấy tiểu hồ ly không trả lời, Bạch Nhung chỉ cho rằng nó thật sự sợ tối, đổi tư thế tiếp tục xem chương trình.
Hồ Hà Dương bước mấy bước chân ngắn quanh phòng khách, cuối cùng phát hiện sôpha vẫn là chỗ thoải mái nhất.
Có động tĩnh bên cạnh, Bạch Nhung cúi đầu, thấy tiểu hồ ly nhảy lên tấm chăn của mình, tìm vị trí thoải mái nằm xuống, liền thuận tay sờ đầu với sống lưng tiểu hồ ly.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!