Chương 31: (Vô Đề)

Miệng nó nhọn như mũi kim, khuôn mặt cũng nhỏ hơn chó rất nhiều.

Nhìn hình thể thì gần như tương đương một con chó cỡ trung nhưng khi ôm vào lòng, Bạch Nhung mới phát hiện cân nặng của nó nhẹ hơn rất nhiều so với tưởng tượng.

Không xác định đây là thú nuôi của ai hay động vật hoang dã, sau khi ôm tiểu hồ ly vào phòng, Bạch Nhung đặt nó xuống đất, tìm một tấm thảm trải bên dưới.

Tiểu hồ ly uể oải nằm sấp trên thảm lông, đôi mắt thú ướt át mềm mại hé mở, nhìn thôi đã khiến người ta mềm lòng.

Bạch Nhung chụp ảnh, tìm kiếm thử giống loài của con hồ ly này, lỡ đâu là động vật được bảo hộ thì rắc rối to. May mắn là kết quả hiện ra cho thấy đây chỉ là một con hồ ly trắng bình thường.

"Anh..."

Tiếng hồ ly kêu bất ngờ vang lên khiến Bạch Nhung khựng lại.

Cậu quay đầu nhìn tiểu hồ ly, phát hiện không biết từ lúc nào nó đã đứng dậy, tứ chi run rẩy như đang cố gắng chứng minh tình trạng cơ thể hiện tại rất không ổn.

Bạch Nhung cũng không kịp nghĩ nhiều, vội cầm lấy tấm thảm bọc nó lại rồi ôm lên.

"Hồ ly có đưa đi bệnh viện thú cưng được không nhỉ?" Bạch Nhung đau đầu.

Cậu gọi điện cho ban quản lý ký túc xá, hỏi xem ở đây có hộ nào nuôi hồ ly hay không.

Người nghe máy là một bảo vệ, nghe Bạch Nhung hỏi liền vội vã truy hỏi đã xảy ra chuyện gì.

"Tôi nhặt được một con hồ ly." Bạch Nhung nhẹ nhàng vuốt bộ lông mềm mại của tiểu hồ ly: "Là hồ ly trắng, trông có vẻ đang bị bệnh."

Bên kia lập tức hoảng loạn như gặp đại địch, chỉ để lại một câu "tôi tới ngay" rồi cúp máy.

Chẳng lẽ thật sự là thú nuôi của ai đó?

Nếu có thể tìm được chủ nhân cũng là chuyện tốt.

Bạch Nhung thở nhẹ ra, cúi đầu nhìn tiểu hồ ly đang yếu ớt nằm trong thảm, nhẹ nhàng bóp bóp tai nó.

"Anh..."

Bảo vệ đến rất nhanh, bên cạnh còn đi theo một người đàn ông ăn mặc giống nhân viên kinh doanh.

Sau khi mở cửa, Bạch Nhung vén tấm thảm trong lòng lên một góc, lộ ra tiểu hồ ly đã nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không ngờ, bảo vệ vừa nhìn thấy liền mất hẳn vẻ bình tĩnh ban đầu, sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.

Bạch Nhung hỏi: "Mấy anh định đưa nó về cho chủ nuôi sao?"

Bảo vệ dường như không nghe thấy câu hỏi, chỉ nhìn hồ ly rồi không ngừng lau mồ hôi, cuối cùng xoay người đi gọi điện thoại.

Bạch Nhung bị phớt lờ hoàn toàn: "..."

Cậu cau mày, vô thức ôm chặt tiểu hồ ly hơn.

Thật kỳ lạ.

Chỉ cần có mắt đều nhìn ra được sự căng thẳng và sợ hãi của bảo vệ.

Bạch Nhung cúi đầu nhìn tiểu hồ ly, không biết từ lúc nào nó đã tỉnh lại, cố gắng bò ra khỏi thảm, treo cả thân lên cánh tay cậu nằm bất động.

Đúng lúc này, bảo vệ đột ngột quay lại, giơ điện thoại về phía cậu. Hai tay hắn nâng điện thoại, thái độ cung kính: "Là điện thoại của Ứng tổng, ngài ấy bảo tôi đưa cho cậu."

Ứng Phi Trục?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!