Chương 30: (Vô Đề)

Ngoại trừ Bạch Nhung, những người còn lại trong phòng họp đều đồng loạt dùng ánh mắt khó mà diễn tả thành lời nhìn về phía Hồ Hà Dương, đặc biệt là Cốc Ly Sơn.

Hắn không chút khách khí đá một cái vào chân ghế của Hồ Hà Dương, mắng: "Có nói chuyện thì nói cho đàng hoàng, đừng có giống tên b**n th** như vậy."

Hồ Hà Dương cả người lẫn ghế trượt xoẹt một cái sang bên cạnh Bạch Nhung. Nụ cười trên mặt anh không hề thay đổi, cũng không có chút bối rối nào, còn quay sang nói với Bạch Nhung: "Lười động quá. Cậu đá thêm một cái đưa tôi về chỗ cũ đi."

Bạch Nhung: "..."

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng hết sức khống chế biểu cảm quái dị của mình, đỡ lấy lưng ghế có bánh xe, đẩy Hồ Hà Dương trở lại bên cạnh bàn họp.

Cốc Ly Sơn vẫy tay gọi Bạch Nhung sang bên cạnh mình: "Ngồi chỗ tôi đi, cách xa anh ta ra một chút."

Lời này đánh trúng tâm ý của Bạch Nhung.

Cậu kéo một chiếc ghế trống, ngồi xuống bên cạnh Cốc Ly Sơn. Như vậy, giữa cậu và Hồ Hà Dương liền cách thêm một người.

Hồ Hà Dương không để ý, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, cười khẩy: "Bảo vệ kỹ vậy sao? Tôi có làm gì đâu."

Cốc Ly Sơn lười phản ứng, chỉ quay sang giới thiệu bốn người đối diện cho Bạch Nhung: "Vị này là đạo diễn chương trình [Vườn Bách Thú Kỳ Diệu], thầy Hà Khánh Huy; còn đây là nhà sản xuất Tưởng Nhớ Nguyệt."

Hai người còn lại hắn không giới thiệu tên, Bạch Nhung đoán chắc cũng là nhân viên tổ chương trình hoặc trợ lý đạo diễn.

Bạch Nhung chủ động đứng dậy, lễ phép chào hỏi.

Hà Khánh Huy là một người đàn ông trung niên hơi béo, đầu trọc, dù ngồi trên ghế vẫn có thể thấy rõ cái bụng bia tròn vo. Nhưng ông ta luôn cười tủm tỉm, hoàn toàn khác với kiểu cả người toát ra vẻ mất kiên nhẫn như Phương Bác Thâm.

Hà Khánh Huy mỉm cười đáp lại Bạch Nhung. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu, trong mắt ông ta đã lóe lên một tia tán thưởng.

Cốc Ly Sơn đặt bản hợp đồng trước mặt Bạch Nhung, nhỏ giọng giải thích cho cậu mấy điều khoản mới được bổ sung.

Những điều khoản này đều có lợi cho Bạch Nhung, đủ thấy Cốc Ly Sơn đã tốn không ít công sức để thương lượng.

Sau một khoảng thời gian ở chung, sự tin tưởng của Bạch Nhung đối với Cốc Ly Sơn cũng dần được xây dựng. Cậu lướt nhanh điều khoản vi phạm hợp đồng, xác nhận đều nằm trong phạm vi chấp nhận được, liền trực tiếp ký tên ở trang cuối.

Thời gian ký hợp đồng còn ngắn hơn cả dự đoán của Bạch Nhung.

Chưa đến nửa tiếng, cậu đã bước ra khỏi phòng họp.

Bên cạnh, Cốc Ly Sơn vẫn đang mời Hà Khánh Huy với Tưởng Nhớ Nguyệt cùng đi ăn trưa.

Bạch Nhung đứng ngoài phòng họp, nghe họ bàn bạc về thời gian công bố khách mời, trong đầu lại chỉ nghĩ tới một chuyện: Trưa nay nên ăn gì.

Buổi sáng vừa kết thúc lớp diễn xuất, dạ dày đói đúng giờ bắt đầu biểu tình rồi.

Sự thật chứng minh, học hành thật sự rất hao thần kinh não.

Bạch Nhung xoa bụng thở dài, cảm thấy dạo này mình ăn nhiều hẳn lên, có cảm giác như quay lại thời cấp ba.

Hồ Hà Dương không biết xuất hiện bên cạnh cậu từ lúc nào, hai tay đút túi quần, trên mặt đeo kính râm đen. Ngoại hình anh cực kỳ nổi bật nhưng những nhân viên đi qua đi lại đều không ai dừng ánh mắt lại bên này quá một giây.

Có người lỡ nhìn thấy anh, cũng nhanh chóng né tránh ánh mắt, giống như không muốn bị chú ý.

"Đi ăn chung không? Tôi mời." Hồ Hà Dương nói.

Bạch Nhung lắc đầu từ chối: "Tôi muốn đi căng tin."

Căng tin của Sơn Hải chỉ cần quẹt thẻ nhân viên là vào được, ăn thoải mái miễn không lãng phí. Trong tình huống này, thật sự không cần Hồ Hà Dương mời khách.

Hồ Hà Dương cong môi cười, nâng kính râm lên, lộ ra đôi mắt phượng đơn hẹp dài như hồ ly, đuôi mắt hơi nhếch. Anh cứ thế nhìn Bạch Nhung, không nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!