Chương 27: (Vô Đề)

Giữa tháng tám, một trận bão lớn khiến nhiệt độ thành phố C giảm mạnh.

Sau mưa là nắng mới. Ánh mặt trời xuyên qua những khe hở trong rừng, rơi xuống mặt nước, vỡ ra thành từng vệt vàng óng ánh.

Bên hồ nước, làn nước lấp lánh, cỏ dại xanh biếc đung đưa theo gió rừng.

Bạch Nhung mặc một thân trường bào màu trắng sữa, trên vải có hoa văn tinh tế, bên hông treo ngọc bội xanh ngọc cùng một ống sáo trúc.

Cả đời Chử Bạch chưa từng hiểu thế nào là "yêu".

Cuối cùng, hắn cô độc chết trong hồ sâu giữa cánh rừng núi non. Thi thể chìm xuống đáy hồ sâu không lường được, mọi tội ác với ân oán đều tan thành mây khói.

Bạch Nhung nhắm mắt, thả người chìm xuống nước.

Nước hồ lạnh lẽo bao bọc lấy toàn thân cậu.

Khoảnh khắc này, Bạch Nhung cảm thấy mình chính là Chử Bạch, mà Chử Bạch cũng chính là cậu.

Thời gian dường như trở nên vô cùng chậm chạp, làn nước ngăn cách tất cả âm thanh.

Những lớp phục trang biểu diễn thấm nước trở nên nặng nề, giống hệt những lời định kiến đè nặng lên cuộc đời Chử Bạch.

Bạch Nhung không biết tình tiết trên mặt hồ đã tiến triển đến đâu, cũng không biết cảnh quay này đã kết thúc hay chưa.

Người đầu tiên nhận ra Bạch Nhung có gì đó không ổn là Ứng Phi Trục. Y đứng ở vị trí ven hồ mà ống kính không quay tới, nhìn cậu cùng người quay phim mặc đồ bảo hộ chìm xuống nước.

Đến khi vượt quá thời gian đã hẹn, vẫn không thấy ai nổi lên.

Người quay phim cũng phát hiện bất thường, giãy giụa định kéo Bạch Nhung lên.

"Tõm!"

Ứng Phi Trục cởi áo vest, không do dự nhảy thẳng xuống hồ. Y khống chế cơ thể liên tục lặn xuống, đến khi sắp chạm được vào Bạch Nhung thì đối phương đột nhiên mở mắt.

Bạch Nhung thoát khỏi thế giới của Chử Bạch, chịu đựng cảm giác khó chịu dưới nước, mở to mắt. Sau đó, cậu nhìn thấy gương mặt tuấn tú phóng đại của Ứng Phi Trục ngay trước mắt.

Bạch Nhung bị cảnh tượng bất thình lình này làm cho khiếp sợ.

Cậu thừa nhận, ông chủ của mình thật sự rất đẹp trai, đặt trong giới giải trí cũng là tồn tại đứng trên đỉnh kim tự tháp. Nhưng đẹp đến đâu, đó cũng là mặt của ông chủ!

Bạch Nhung khua nước chuẩn bị nổi lên. Còn chưa kịp bơi đi, đôi tay không cho phép kháng cự của Ứng Phi Trục đã vòng lấy eo cậu.

Chưa kịp phản ứng, Bạch Nhung đã bị y ôm lấy, kéo thẳng lên mặt nước. Trong lúc đó, cậu còn không quên liếc nhìn người quay phim cùng xuống nước.

May mà thấy có người đã nhảy xuống kéo diễn viên lên, người quay phim vốn định hỗ trợ cũng yên tâm, thả lỏng tay chân để đồng nghiệp kéo mình lên.

Ngay khi trồi lên mặt hồ, Bạch Nhung đưa tay lau nước trên mặt.

Bên cạnh, Thi Hoài lập tức duỗi tay kéo cậu lên bờ.

Nhân viên công tác nhanh chóng dùng thảm đã chuẩn bị sẵn quấn quanh người Bạch Nhung.

Trong đám đông là một trận hỗn loạn. Có người vội đi tìm Phương Bác Thâm, có người đưa nước ấm, sợ Bạch Nhung ngâm lâu trong hồ lạnh sẽ bị cảm.

Bạch Nhung được hai người dìu ra khỏi hồ. Khi đi ngang qua Phương Bác Thâm, còn bị hắn nhét cho một phong bao lì xì đóng máy.

Mãi đến khi được đưa vào lều thay quần áo, Bạch Nhung mới hoàn toàn tỉnh táo khỏi cảm giác "chết chìm" khi nãy.

Thi Hoài cầm chiếc khăn lông khô ráo trong tay, vừa lau tóc cho Bạch Nhung vừa sợ hãi nói: "Cậu làm anh sợ chết khiếp! Vừa rồi đạo diễn Phương với chị Tương Dao gọi cậu mãi, mà cậu cứ ở dưới nước không phản ứng chút nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!