Dù trong lòng chất đầy tâm sự nhưng khi ống kính nhắm thẳng vào mình, Bạch Nhung vẫn nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc, vô cùng chuyên nghiệp.
Khác với việc quay một cảnh kéo dài như phim của Phương Bác Thâm, MV không yêu cầu tính liền mạch cao, quay cũng đơn giản hơn nhiều.
Phần tốn thời gian nhất của MV là khâu hậu kỳ hiệu ứng sau khi quay xong.
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống mặt đất nóng rực. Khoảng gần mười hai giờ trưa, Bạch Nhung hoàn thành phần quay MV ngắn ngủi của mình.
"OK! OK! Hoàn hảo lắm!" Đạo diễn nắm chặt tay, đứng sau máy quay giơ ngón cái về phía Bạch Nhung: "Bạch Nhung giỏi lắm!"
Nếu là ngày thường, được khen thẳng thắn như vậy, Bạch Nhung chắc chắn sẽ xấu hổ đỏ mặt. Nhưng nửa ngày quay hôm nay, cậu đã nghe vị đạo diễn này khen không biết bao nhiêu lần.
Có lẽ vì đã từng bị Minh Lộ
- bệnh nhân trì hoãn giai đoạn cuối hành hạ nên đạo diễn đặc biệt yêu thích kiểu người nói gì làm nấy, chấp hành cực nhanh như Bạch Nhung.
Nếu không phải Bạch Nhung đã ký hợp đồng với Sơn Hải, ông ta thậm chí còn muốn kéo cậu về studio của mình.
Ứng Phi Trục từ bên cạnh bước tới, lợi dụng vóc dáng cao lớn của mình, không để lộ dấu vết che đi hơn nửa ánh nắng cho Bạch Nhung.
"Đi tẩy trang đi." Y khẽ vuốt tóc Bạch Nhung như khích lệ: "Lát nữa đi quá ăn Bắc Trạch."
Nghe đến việc được gặp Bạch Trạch, tinh thần vừa bị mệt mỏi bao phủ của Bạch Nhung lập tức phấn chấn trở lại. Khóe môi cậu cong lên, đôi mắt đen láy không giấu được niềm vui sướng trào ra.
"Được ạ!" Giọng Bạch Nhung mang theo sự vui mừng.
Nhìn bóng dáng Bạch Nhung rời đi, bước chân khẽ nhảy nhót như mang theo cả niềm phấn khởi, môi Ứng Phi Trục mím chặt lại.
Minh Lộ từ bên cạnh bước tới: "Hình như cậu ấy thật sự rất thích Bạch Trạch."
Ứng Phi Trục nghiêng người: "Cậu chắc hôm đó cậu ấy đã nhìn thấy Bạch Trạch?"
Minh Lộ nhún vai: "Chín phần mười. Có thể che được mắt yêu quái của tôi, trong thiên hạ đếm trên đầu ngón tay. Mà trông còn nhẹ nhàng dịu dàng như vậy, cũng chỉ có Bạch Trạch thôi."
Những yêu quái sống sót từ thời thượng cổ như bọn họ, ngoại trừ Bạch Trạch ra, không ai có thể gắn với hai chữ "dịu dàng".
Ứng Phi Trục hạ giọng: "Không lẽ thật sự là con của Bạch Trạch?"
"..."
Minh Lộ không dám tin, đưa tay móc móc tai mình: "Cậu nói ai là con Bạch Trạch? Không phải là Bạch Nhung đấy chứ?"
Ứng Phi Trục: "Chỉ là suy đoán."
Ánh mắt Minh Lộ nhìn Ứng Phi Trục trở nên khó diễn tả: "Tôi thấy cậu điên rồi. Bạch Trạch là thần thú sinh ra từ trời đất, làm sao có con được. Hơn nữa cậu ta với Long Phú Tu đều là công, ai sinh?"
Ứng Phi Trục nhíu mày: "Bạch Trạch với Long Phú Tu ở bên nhau cũng chỉ hơn nghìn năm."
"???"
Minh Lộ trầm mặc một lúc, sau đó gian nan mở miệng: "Không phải cậu định trực tiếp đi hỏi Long Phú Tu đấy chứ?"
"..."
Thấy y không đáp, Minh Lộ vội nói: "Cậu không thể lại đánh nhau với Long Phú Tu đâu! Nếu để Thiên Đạo biết được, nhất định sẽ giáng trừng phạt!"
Nhắc đến Thiên Đạo, Ứng Phi Trục khẽ cười lạnh.
Minh Lộ lập tức hạ giọng năn nỉ: "Ứng tổng, anh Ứng, nhịn đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!