Trợ lý đến rất nhanh, Cốc Ly Sơn với Minh Lộ lập tức lên xe.
Thấy Bạch Nhung vẫn còn ngơ ngác nhìn phía sau, Cốc Ly Sơn có chút kỳ quái: "Mượt à, chúng ta phải về thôi."
"A, vâng." Bị gọi một tiếng, Bạch Nhung cũng không còn tâm trí để ý đến cách xưng hô của Cốc Ly Sơn, tinh thần lơ đãng, vịn cửa xe ngồi xuống.
Cốc Ly Sơn cúi mắt liếc nhìn, ôn hòa nhắc nhở: "Thắt dây an toàn."
Bạch Nhung đưa tay mò dây: "À à, được, được."
Minh Lộ chậm rãi nheo mắt: "Bị trúng tà à? Ai dám làm chuyện này ngay dưới mí mắt tôi?"
Sau khi cài xong dây an toàn, Bạch Nhung vẫn nhịn không được quay đầu nhìn lại phía sau, muốn xuyên qua cửa kính xe nhìn nhà hàng kia thêm lần nữa. Nhưng khiến cậu thất vọng là hai bóng người kia đã biến mất, hẳn là đã vào trong sân.
Biểu hiện khác thường của Bạch Nhung quá rõ ràng, đến cả Cốc Ly Sơn cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Minh Lộ cúi người, giữ lấy cổ tay Bạch Nhung, từ trên xuống dưới kiểm tra một lượt: "Không bị trúng chiêu gì mà?"
Anh ta vuốt cằm, có chút không hiểu.
Cốc Ly Sơn hỏi thẳng: "Mượt à, nãy giờ cậu cứ nhìn về phía sau là đang nhìn cái gì?"
Bạch Nhung tựa lưng vào ghế xe. Thân hình c** nh* hơn Minh Lộ với Cốc Ly Sơn rất nhiều, cả người gần như co trọn vào ghế sau của chiếc xe bảo mẫu sang trọng.
Đối mặt với câu hỏi của Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung do dự một chút, vẫn trả lời: "Em nhìn thấy hai người."
Cốc Ly Sơn hơi kinh ngạc: "Sao tôi không thấy?"
Minh Lộ: "Hai người? Trông thế nào?"
Bạch Nhung lắc đầu: "Không nhìn rõ. Họ đứng trước cổng cửa nhà hàng, chuẩn bị đi vào. Trong đó có một người mặc trường bào trắng, trông giống quần áo của thế kỷ trước."
Nói đến đây, Bạch Nhung ngừng lại, thành thật nói ra cảm giác của mình: "Em cảm thấy người đó rất thân thiện, có cảm giác như đã từng gặp ở đâu rồi..."
Nghe xong miêu tả, trong đầu Minh Lộ lập tức hiện lên một cái tên: "Có lẽ là Bạch Trạch."
Cốc Ly Sơn: "Sao cậu ấy lại có thể nhìn thấy Bạch Trạch?"
Lộ Đường mặt không biểu cảm. Người luôn nhiều lời như anh ta, lần này lại không trả lời câu hỏi của Cốc Ly Sơn.
Ở núi Bắc Trạch Sơn tu (trà) hành (trộn) hơn hai tháng, Long Phú Tu liền ôm người yêu xuống núi. Theo thói quen cũ, hắn cùng Bạch Trạch ghé vào quán ăn Bắc Trạch mà họ đã mở hơn một nghìn năm để ăn một bữa.
Không ngờ vừa đến trước sân, Bạch Trạch đột nhiên khựng lại.
Long Phú Tu theo ánh mắt của Bạch Trạch nhìn sang, chỉ thấy một chiếc xe vừa khởi hành rời đi.
"Sao vậy?" Khi nói chuyện với Bạch Trạch, giọng hắn luôn đặc biệt dịu dàng.
"Em vừa thấy một tiểu yêu quái." Bạch Trạch vẫn còn hơi ngẩn ngơ. Cánh tay buông thõng bên người vô thức nhấc lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua xương quai xanh.
Dưới lớp quần áo, nơi đó có một đồ đằng Bạch Trạch màu trắng.
"Cứ cảm thấy rất quen." Bạch Trạch khẽ lẩm bẩm.
"Quen?" Long Phú Tu nhíu mày, định nhìn thêm lần nữa về hướng chiếc xe kia nhưng lúc ngẩng đầu lên, ngay cả khói xe cũng chẳng còn.
Chiếc xe đã sớm biến mất khỏi tầm mắt.
Bạch Trạch gật đầu: "Hơi thở trên người cậu ấy cũng rất kỳ lạ, giống như có lực căn nguyên của em. Đến cả em cũng không nhìn rõ được huyết mạch của cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!