Chương 2: (Vô Đề)

Bạch Nhung đi theo phó đạo diễn vào phòng hoá trang.

"Cho cậu ấy thử tạo hình Chử Bạch." Phó đạo diễn chỉ vào Bạch Nhung, nói với chuyên viên trang điểm.

Chuyên viên trang điểm sững lại một giây, rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

"Được." Cô đáp, ra hiệu cho Bạch Nhung ngồi vào chiếc ghế trong cùng trước gương rồi xoay người mở hộp đồ nghề của mình ra, bắt đầu lục tìm đủ thứ linh tinh.

Bạch Nhung lôi điện thoại từ trong túi ra, gửi cho Thi Hoài một tin nhắn: [Cứu mạng!]

[Thi Hoài: Cậu thảm thật đấy nhưng anh không dám phản bác đề nghị của đạo diễn Phương đâu.]

Bạch Nhung khóc không ra nước mắt nhưng cậu cũng không nỡ bỏ công việc ở Sơn Hải, dù sao ở trong ngành, đãi ngộ lương bổng của Sơn Hải có thể xem là hào phóng nhất.

[Thi Hoài: Anh có xem qua vai Chử Bạch rồi, không tiện nói nhiều nhưng thật sự gần như không có lời thoại. Đến lúc đó cậu cứ đứng đó, đạo diễn Phương bảo làm gì thì làm cái đó là được.]

[Thi Hoài: Theo tính cách của đạo diễn Phương, xong việc chắc chắn sẽ cho cậu tiền thù lao riêng, ít nhất cũng năm chữ số.]

Bạch Nhung là một đứa trẻ lớn lên từ viện phúc lợi, vừa học vừa làm, tốt nghiệp còn phải trả khoản vay hỗ trợ học tập. Vừa nhìn thấy mấy dòng này, cảm giác bài xích trong lòng cậu lập tức tan đi không ít.

[Bạch Nhung: Thật sao?!] [Mèo con mong chờ. jpg]

[Thi Hoài: Tin anh đi, đạo diễn Phương hào phóng lắm! Coi như kiếm thêm một khoản thu nhập ngoài luồng!]

Có lời này của Thi Hoài, cuối cùng Bạch Nhung cũng không còn quá rối rắm nữa, thả lỏng tâm trạng, mặc cho chuyên viên trang điểm muốn "mân mê" gì trên mặt mình thì mân mê.

"Da cậu đẹp thật đấy." Chuyên viên trang điểm thoa cho Bạch Nhung một lớp kem dưỡng ẩm, cảm thán: "Đây là làn da của trẻ con à? Ghen tị thật đấy. Không giống bọn tôi, tuổi tác lớn rồi."

Bạch Nhung nhìn làn da trắng mịn trong gương của cô, vội nói: "Da chị cũng đẹp mà."

"Thật sao?" Chuyên viên trang điểm cười rạng rỡ: "Tôi dùng kem nền với kem che khuyết điểm đấy."

Bạch Nhung: ... QAQ!

Chuyên viên trang điểm cũng không giận, vừa cười vừa bắt đầu tán nền cho cậu, còn mở nhóm chat nói chuyện phiếm với một chuyên viên khác.

Bạch Nhung nhắm mắt lại, bỗng nghe cô kinh ngạc nói: "Ơ, Ứng tổng với thầy Hồ Hà Dương tới đoàn phim rồi sao?"

"Này này! Cậu đừng mở mắt, tôi đang kẻ eyeliner đó."

Bạch Nhung vội vàng nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói xin lỗi.

Chuyên viên trang điểm cẩn thận kẻ lại đường eyeliner cho cậu, vừa làm vừa trò chuyện như tâm sự: "Cậu gấp cái gì chứ? Yên tâm đi, Ứng tổng sẽ không đụng phải chúng ta đâu."

Bạch Nhung ngại ngùng giải thích: "Em là trợ lý tạm thời của đạo diễn Phương, chắc là phải ra ngoài tiếp đón."

Chuyên viên trang điểm: "Không vội. Tuy tính tình đạo diễn Phương không tốt nhưng không phải không nói lý. Nếu đã bảo cậu tới thử tạo hình Chử Bạch, vậy sẽ không trách cậu không kịp ra ngoài tiếp đón lãnh đạo đâu."

Nói xong, cô hạ giọng xuống một chút: "Hơn nữa tính tình của Ứng tổng kém hơn đạo diễn Phương nhiều lắm. Bọn tôi cũng sợ đụng phải ngài ấy, cậu khỏi cần lo tiếp đãi."

Kẻ xong eyeliner, Bạch Nhung mới có thể mở mắt ra một lát.

Cậu mới vào Sơn Hải đã bị phân tới đoàn phim [Cục Diện Mờ Sương] làm trợ lý tạm thời, gần như không biết gì về ông chủ công ty

- Ứng Phi Trục nên trong lòng có chút tò mò.

"Ứng tổng... đáng sợ lắm sao?"

"Tất nhiên rồi. Cậu không biết à? Lão... À không, tổng giám đốc ấy mà, tính tình không tốt đâu." Chuyên viên trang điểm nói tới một nửa, nhớ tới thủ tục yêu quái liền cứng họng, nuốt ba chữ "lão yêu quái" trở lại, chu đáo truyền kinh nghiệm cho Bạch Nhung: "Ứng tổng không cần mấy tiểu... nhân viên như chúng ta. Chỉ cần thấy ngài ấy tới, nhớ tránh đi là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!