Chương 19: (Vô Đề)

Bạch Nhung căng thẳng đề phòng suốt cả buổi học diễn xuất ngày hôm sau nhưng vẫn không thấy Thi Hoài tiếp tục truy hỏi, xem ra câu nói lúc đó của đối phương chỉ là buột miệng mà thôi.

Bạch Nhung thở phào một hơi, cỗ áp lực và lo lắng đè nặng trên người cuối cùng cũng tan đi không ít, chỉ là cậu không có bao nhiêu thời gian để suy nghĩ thêm.

Một tuần sau, Bạch Nhung đã theo máy bay của đoàn phim bay thẳng tới thành phố C.

Thành phố C có diện tích rất lớn, núi non lớn nhỏ đếm không xuể.

Sau khi khảo sát xong địa hình, lại đi làm việc với phía chính quyền, Phương Bác Thâm lấy được giấy phép có đóng dấu xong mới dẫn mọi người tới chân núi.

Theo kế hoạch, họ phải ở khách sạn dưới chân núi một đêm. Đợi các thiết bị quay, đạo cụ khác được vận chuyển đến đầy đủ, mới có thể cùng nhau lên núi.

Ở khách sạn, vì câu chuyện phiếm hôm trước với Thi Hoài, Bạch Nhung cả tuần cứ trong trạng thái thất thần.

Thi Hoài đi tới vỗ vai cậu, dọa Bạch Nhung suýt nhảy dựng lên.

"Đang ngẩn người cái gì vậy?" Thi Hoài khó hiểu hỏi: "Anh nhìn cậu nãy giờ rồi, đang nghĩ gì thế?"

Bạch Nhung ấp úng: "Cũng, cũng không có gì. À đúng rồi, anh không ở chung với bọn em sao?"

"Nhân viên hậu cần ở khu hợp trụ, khách sạn này không đủ phòng."

"Không ở chung được sao?"

Thi Hoài mặt mày ủ ê:

"Sao mà đủ được? Ở chung cũng không đủ. Có rất nhiều phòng chỉ có một chiếc giường ngủ lớn."

Bạch Nhung: "..."

Đột nhiên Bạch Nhung thấy may mắn vì mình là diễn viên. Nếu không, có khi cậu cũng phải chen chúc ở chung với nhân viên đoàn phim rồi.

Vì chuyện cái đuôi, từ nhỏ Bạch Nhung đã không thích ở chung với người khác, càng không cần nói đến việc ngủ chung giường. Lúc còn nhỏ, khả năng khống chế của cậu không tốt, thường đang ngủ sẽ lộ cái đuôi ra.

Mà viện phúc lợi không thể đảm bảo mỗi đứa trẻ một phòng riêng nên mỗi tối trước khi ngủ, Bạch Nhung đều cẩn thận đắp chăn thật kín. Như vậy cho dù đuôi có lộ ra, cậu vẫn nằm trong chăn, không bị người khác nhìn thấy ngay.

Thi Hoài đau khổ nói tiếp: "À đúng rồi, bộ biểu cảm cậu nhờ anh vẽ anh đã vẽ xong rồi. Lát nữa gửi cho cậu."

Bạch Nhung không ngờ Thi Hoài vẽ nhanh như vậy: "Nhanh thế à? Hay tối nay em mời anh ăn cơm nhé? Gần đây có một quán nông gia lạc, em thấy đánh giá trên app khá tốt."

Thi Hoài duỗi tay vươn vai: "Để lần sau đi. Sáng mai phải vào núi rồi, ngọn núi này còn chưa khai phá nhiều, bọn mình phải đi sâu vào rừng, phía sau không có đường đâu."

Nói xong, hắn chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Đêm nay chắc phải thức rồi."

Bạch Nhung cũng không khách sáo, xắn tay áo lên: "Vậy em giúp anh."

Dù sao cũng đã làm việc ở đoàn phim hơn một tuần, cậu khá quen với mấy thứ máy móc đạo cụ này.

Bạch Nhung giúp nhân viên đến tận nửa đêm, về phòng khách sạn tắm rửa xong liền mệt đến mức nằm vật ra ngủ.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ, Bạch Nhung đã bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Cậu mơ mơ màng màng lê dép ra mở cửa.

Người gõ cửa là Tương Dao.

Bạch Nhung chỉ mở hé cửa, thò đầu ra chào: "Chị Tương Dao..."

Cậu ngáp một cái, rõ ràng vẫn chưa tỉnh ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!