Chương 17: (Vô Đề)

Ăn xong bữa trưa ở viện phúc lợi, Bạch Nhung chào tạm biệt cô viện trưởng rồi lên xe của Ứng Phi Trục, trở về ký túc xá công ty.

Trên xe, Ứng Phi Trục chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt.

Bạch Nhung ăn hết cái này tới cái khác mà không hề hay biết. Đến khi xe dừng trước ký túc xá, cậu đã no đến mức không muốn đứng dậy nữa.

Ứng Phi Trục có hơi bất đắc dĩ. Vừa nãy y nhận một cuộc điện thoại trên đường, chỉ chớp mắt một cái, quay lại đã thấy Bạch Nhung ngơ ngác ăn sạch toàn bộ số đồ ăn vặt chứa đầy linh khí kia.

Cũng không biết cậu nhóc này có tiêu hóa nổi từng ấy linh lực không nữa.

"No căng rồi à?"

Bạch Nhung nhíu mày, một tay che bụng, cố gắng xoa dịu cảm giác khó chịu. Cậu cảm thấy mình vừa như trúng tà, ăn lúc nào không hay đã hết sạch một đống đồ ăn vặt.

Kỳ quái thật, rõ ràng vừa mới ăn cơm xong...

Bạch Nhung áy náy cúi đầu: "Xin lỗi..."

"Cậu còn nhỏ, cơ thể đang lớn, bản năng sẽ khiến cậu ăn không kiểm soát. Không sao đâu, là tôi không chú ý."

Bạch Nhung không biết mấy món ăn vặt đó giá bao nhiêu nhưng loại thực phẩm chuyên dụng thế này chắc chắn không rẻ, cậu có muốn bồi thường cũng chẳng biết lấy gì mà bồi.

Nghĩ tới căn bếp nhỏ đầy đủ tiện nghi trong ký túc xá, Bạch Nhung quyết định đổi cách khác để đền bù: "Ứng tổng có ăn đồ ngọt không ạ? Như bánh quy, bánh kem nhỏ hay tart trứng ấy."

Ứng Phi Trục lập tức hiểu ý cậu: "Cậu làm cho tôi ăn à?"

Bạch Nhung sờ sống mũi: "Vâng, tôi lỡ ăn nhiều đồ của Ứng tổng như vậy."

"Vốn dĩ mua cho cậu ăn mà nhưng tôi rất muốn thử đồ ngọt cậu làm. Đừng làm quá ngọt, tôi không ăn chocolate."

Bạch Nhung ghi nhớ từng điều, gật đầu: "Vâng, Ứng tổng! Tôi nhớ rồi!"

Về tới ký túc xá, Bạch Nhung tắm rửa, mặc bộ đồ ngủ rộng rãi thoải mái rồi nằm trên giường, bắt đầu đặt mua đủ loại nguyên liệu làm bánh.

Vì là làm cho Ứng Phi Trục ăn, cậu đều chọn những nguyên liệu tốt nhất trong khả năng của mình.

Thanh toán xong, nhìn số tiền tiết kiệm trong tài khoản giảm mạnh, Bạch Nhung đau khổ chui tọt vào chăn.

Thôi, không nhìn thì coi như chưa tiêu tiền.

Cậu ném điện thoại xuống dưới gối, ôm chăn lăn mấy vòng không kiêng dè.

Cái đuôi to lông xù thò ra từ dưới áo ngủ. Bạch Nhung buông chăn ra, quay sang ôm chặt cái đuôi của mình, vùi cả mặt vào chóp đuôi mềm mại.

Bạch Nhung đặc biệt thích ôm đuôi của mình, còn định kỳ trốn trong nhà tự tắm cho nó. Ban đầu cậu dùng sữa tắm của người, sau khi lên đại học đi làm thêm kiếm được chút tiền, vì bộ lông của mình, cắn răng mua hẳn sữa tắm thú cưng nhập khẩu cùng dầu xả dành riêng cho mèo.

Lúc nãy tắm xong, cậu đã tắm luôn cho đuôi rồi tỉ mỉ sấy khô từng chút.

Sữa tắm là loại được đề cử, vì sức khỏe của thú cưng nên không có mùi tinh dầu nồng, chỉ phảng phất hương sữa rất nhẹ.

Cảm nhận chiếc đuôi sau khi được tắm rửa sạch sẽ, Bạch Nhung hít sâu một hơi, áp lực trên người trong chốc lát tan biến.

Điện thoại dưới gối đột nhiên rung lên.

Bạch Nhung buông đuôi, lấy điện thoại ra nhìn, là cô viện trưởng gọi tới. Cậu nghĩ một chút, chợt nhớ ra mình hình như quên miếng vải trắng ở viện phúc lợi.

Tưởng cô viện trưởng gọi để nhắc chuyện này, Bạch Nhung bắt máy, tiện miệng nói luôn: "Cô Liễu, đồ cô đưa con con quên ở viện rồi, lần sau về con lấy nhé."

Cô Liễu không đáp chuyện đó, ngữ khí có chút kích động: "Mượt à, có người quyên cho viện mình rất nhiều tiền, còn mang tới hơn chục cái máy lạnh nữa! Bây giờ phòng nào trong viện cũng có điều hòa rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!