Chương 15: (Vô Đề)

Sau khi rời khỏi nhà ăn, Bạch Nhung lập tức gọi điện cho Cốc Ly Sơn.

Cốc Ly Sơn trầm ngâm vài giây, cho cậu một câu trả lời dứt khoát: "Nếu cậu không thấy phản cảm, vậy hoàn toàn có thể thử. Bao giờ quay? Tôi lái xe qua ngay."

Bạch Nhung: "Chỉ quay trong một ngày thôi. Anh Cốc, nếu anh không tiện, em tự mình lo được."

Chuyện này vốn không phải công việc chính thức, vì việc riêng mà làm phiền Cốc Ly Sơn, Bạch Nhung thật sự cảm thấy áy náy.

Cốc Ly Sơn hỏi lại: "Cậu một mình ổn chứ?"

Bạch Nhung gật đầu rất nghiêm túc: "Anh Cốc, em làm được."

Cốc Ly Sơn đứng dậy, đi tới bên cửa sổ văn phòng: "Vậy được. Vừa hay tôi đang chọn kịch bản cho cậu, tối xong tôi sẽ gửi qua."

Hắn dừng một chút, nói tiếp: "Nếu ngày mai với ngày kia không có việc gì, cậu có thể tới công ty dự thính lớp biểu diễn ở khu A tầng tám. Tôi đã chào hỏi với giáo viên rồi."

Kỳ nghỉ đột nhiên bị rút ngắn, Bạch Nhung ngẩn người vài giây, cuối cùng vẫn gật đầu: "Vâng, em biết rồi."

Trước khi cúp máy, Cốc Ly Sơn xoa trán, ngữ khí có chút không tự nhiên: "À đúng rồi, cậu có thể gọi tôi bằng tên đầy đủ cũng được."

Đại não Bạch Nhung trong chốc lát không theo kịp tiết tấu của đối phương: "Dạ?"

Cốc Ly Sơn nói rất vòng vo nhưng thành thật: "Cậu cứ gọi tôi là anh Cốc, làm tôi cứ có ảo giác cậu đang gọi tên trình duyệt vậy."

"..."

Bạch Nhung ngượng đến mức ngón chân bấu chặt xuống đất, vội sửa miệng: "Được được, Anh Ly Sơn. Sau này em gọi như vậy, được không?"

Cốc Ly Sơn nhẹ nhõm thở ra, đồng thời cũng may mắn vì Bạch Nhung dễ nói chuyện.

Ban đầu khi nghe Ứng Phi Trục yêu cầu mình xuống núi dẫn theo một người mới, Cốc Ly Sơn cũng có chút lo lắng. Lỡ như gặp phải loại đại yêu quái khó ở như Tương Dao thì thôi, e là hắn sẽ bị hành cho thảm.

Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Bạch Nhung, Cốc Ly Sơn đã hiểu rõ đứa nhỏ này mềm đến mức nào.

Tính cách như vậy đặt trong giới giải trí rất dễ bị bắt nạt, nhưng có ông chủ đứng phía sau, chuyện công việc lại do hắn trấn giữ, người khác cũng không chiếm được tiện nghi gì.

Ngược lại, còn tiện cho chính anh. Dẫn một tiểu yêu quái ngoan ngoãn, hiền lành, dễ nói chuyện như vậy, còn có thể cọ được không ít tín ngưỡng.

Sau khi cúp điện thoại, Bạch Nhung cầm di động, quay lại trả lời cho nam sinh muốn quay phim tài liệu kia.

Biết được Bạch Nhung đồng ý xuất hiện hỗ trợ quay chụp, người cầm camera vui mừng khôn xiết.

"Em tên là Lý Tường." Nam sinh tràn đầy tinh thần: "Hai người kia là bạn học của em, Tần An An và Từ Hạo Tồn. Tài khoản D Station kia là ba bọn em cùng làm."

Bạch Nhung cũng giới thiệu tên mình, lần lượt chào hỏi từng người. Ôm khay trong tay, cậu nói với Lý Tường: "Tôi qua bếp giúp một lát. Nếu các cậu cần tìm tôi, cứ hỏi mấy cô trong viện là được."

Sau khi Bạch Nhung rời đi, Lý Tường vẫn còn chìm trong hưng phấn, vừa ăn mì vừa không ngừng khoe với bố mẹ rằng hôm nay mình đã được tiếp xúc gián tiếp với thần tượng.

Trong ba người, Tần An An là nữ sinh duy nhất, tâm tư cũng tinh tế hơn nhiều.

"Cậu đừng có kể chuyện này với bạn bè linh tinh." Cô nhắc nhở: "Lỡ như Bạch Nhung không muốn người khác biết mình từng ở viện phúc lợi thì sao?"

Lý Tường theo bản năng hỏi: "Tại sao chứ? Tới viện phúc lợi giúp đỡ không phải là chuyện tốt sao? Anh ấy còn có thể lấy chuyện này làm tuyên truyền mà."

Tần An An bày dáng vẻ chán ghét nhìn hắn một cái: "Cậu quên rồi à? Hôm qua chúng ta vừa hỏi viện trưởng, hôm nay viện không có tình nguyện viên."

Thấy Lý Tường vẫn chưa hiểu, Từ Hạo Tồn cũng sốt ruột thay cho ông bạn mình: "Ý của An An là Bạch Nhung rất có thể chính là trẻ lớn lên ở viện phúc lợi nên mới thân với các cô ở đây như vậy."

Động tác nhai của Lý Tường khựng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!