Chương 12: (Vô Đề)

Diêu Như Mộng mừng như điên, lập tức chia sẻ Weibo của Phương Bác Thâm vào trong nhóm. Cô hào hứng gõ một đống chữ, nhưng ngay lúc chuẩn bị gửi đi mới phát hiện trong nhóm đã sớm bàn tán rôm rả chuyện này rồi.

Chỉ là ảnh đính kèm lại không phải ba tấm Phương Bác Thâm vừa đăng, mà là ảnh chụp từ một góc khác.

Là ảnh và video quay ngay trước cổng phim trường khi đó.

Diêu Như Mộng có thể khẳng định vì trong một tấm ảnh, cô đã nhìn thấy cái hồ nhân tạo cao phía sau chính mình, chỉ dùng làm nền.

Nhóm fans đang nói chuyện cực kỳ sôi nổi, cũng nhanh chóng nhìn thấy Weibo mà Diêu Như Mộng chia sẻ.

[Fan 1: Không hổ là ánh mắt của Lâm Lâm Tịch, đúng là đẹp thật! Hơn nữa kiểu diện mạo này trong giới giải trí hiếm lắm.]

[Lâm Lâm Tịch 007: [Rụt rè. jpg] Đẹp chưa?! Tin tưởng mắt nhìn của tôi chưa?!]

[Lâm Lâm Tịch 007: Với lại người ta siêu tốt luôn! Lúc hỗn loạn như vậy mà còn chú ý thấy tôi sắp ngã, đưa tay đỡ tôi một cái, không thì tôi chắc đã úp mặt xuống đất rồi!]

[Fan 2: Tối qua em còn tưởng chị nói hơi quá nhưng vừa xem video của cậu ấy xong, tự nhiên tâm trạng tốt hẳn lên, nhìn sếp cũng thấy thuận mắt hơn ]

[Fan 3: Em cũng vậy! Mới cãi nhau với ba mẹ xong chạy ra ngoài giải khuây, xem ảnh của anh ấy xong thấy dễ chịu hơn nhiều! Thần kỳ ghê!]

[Lâm Lâm Tịch 007: Tôi tuyên bố từ hôm naym cậu ấy sẽ là thần tượng mới của tôi! Tiếc là không biết tên gì, Phương Bác Thâm cũng không nói.]

[Fan 4: Có thể là nghệ sĩ của Sơn Hải đó! Tôi lên website chính thức xem thử, phát hiện Sơn Hải thật sự vừa cập nhật web. Chụp màn hình cho mọi người coi.] [Hình x1]

[Lâm Lâm Tịch 007: Bạch Nhung, cái này là cậu ấy đúng không?]

[Fan 5: Trời đất ơi, tốt nghiệp đại học A? Ghê vậy! Trực tiếp phá vỡ định kiến nghệ sĩ Sơn Hải học vấn thấp rồi!]

[Fan 6: Đúng thật. Tuy tôi khá thích Hồ Hà Dương nhưng đôi khi cảm giác anh ta chắc chưa xong chín năm giáo dục bắt buộc nữa...]

——

Bạch Nhung hoàn toàn không hề hay biết chuyện của Diêu Như Mộng. Thật ra, cậu cũng không để tâm đến việc thuận tay giúp người đó.

Dưới sự giáo dục ưu tú của chín năm phổ cập, Bạch Nhung đã lớn lên thành một mầm non đúng chuẩn. Chỉ là giờ đây, mầm non ấy đã trưởng thành, lặng lẽ nở hoa trong một góc thuộc về riêng mình.

Những chuyện tiện tay giúp người như vậy, vốn chẳng phải điều gì đáng đem ra khoe khoang.

Lúc này, điều khiến Bạch Nhung bối rối hơn cả chính là Weibo của Phương Bác Thâm.

Sau khi đọc xong nội dung Phương Bác Thâm đăng, Bạch Nhung chỉ muốn dùng ngón chân đào luôn một phim trường cho riêng mình mà trốn vào.

Tương Dao đứng bên cạnh còn bình luận: "Anh cư nhiên không chửi thề à?"

Phương Bác Thâm đáp tỉnh bơ: "Ừ. Chửi một câu là tài khoản tôi bay màu liền, tôi còn nghi ngờ bên kiểm duyệt theo dõi tôi đấy."

Tương Dao vui sướng khi người gặp họa: "Đáng đời."

Phương Bác Thâm cũng không tức giận, chỉ móc từ túi ra một cây kẹo m*t, bóc ra rồi ngậm vào miệng, động tác chẳng khác gì đang hút thuốc.

Đây là lần đầu tiên Bạch Nhung bị khen ngợi công khai đến vậy. Cậu không nói rõ được cảm xúc của mình lúc này, vừa ngượng ngùng vừa có một chút vui vẻ lặng lẽ giấu trong lòng.

"Đạo diễn Phương, thế này... có hơi quá không ạ?"

"Quá cái gì?" Phương Bác Thâm nói thẳng: "Lại không mua hotsearch, so với mấy chiêu marketing thì đây chỉ là đón nhiệt độ bình thường thôi."

Nghe vậy, Bạch Nhung cũng thấy hợp lý, chỉ là khi bản thân trở thành trung tâm thì nhịp tim cậu rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.

Tương Dao vừa ăn salad nhạt như nước lã, vừa cúi đầu thuận tay giật luôn đùi gà trong hộp cơm của Phương Đông Thanh, bỏ vào bát của Bạch Nhung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!